Đảng Lao động VN – Đảng Cộng sản VN:
Không chỉ khác nhau về cái tên
Đào Sỹ Quý
Hơn 80 năm của thế kỉ 19, dân tộc ta chìm đắm trong đêm dài nô lệ của Thực dân Pháp.
Đảng Lao động Việt Nam (ĐLĐVN) do Hồ Chí
Minh sáng lập và rèn luyện, là Đảng duy nhất tập hợp, đoàn kết được cả
dân tộc đứng lên chống giặc ngoại xâm và giành được thắng lợi, lập lên
Nhà nước Cộng hòa dân chủ đầu tiên ở Đông Nam Châu Á. Chỉ 5000 đảng viên
thôi mà lãnh đạo cuộc Cách Mạng Tháng 8 thắng lợi. Điều đó nói lên lời
của Cụ Hồ: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng
xong”; và xa hơn nữa “đẩy THUYỀN là DÂN và lật THUYỀN cũng là DÂN” là
bất hủ.
Tiếp theo
cuộc kháng chiến cứu nước lần thứ 2. Mặc dù do hoàn cảnh khách quan của
lịch sử, nước nhà phải chịu sức ép từ hai phía của hệ thống chính trị
thế giới mà ta phải “ đứng đầu ngọn sóng”, đẩy nước ta rơi vào hoàn cảnh
một nước nghèo nàn, lạc hậu mà phải chống lại một thế lực siêu cường.
Vậy mà ta vẫn thắng lợi.
Như vậy rõ ràng rằng, khi một Đảng hoặc
một thể chế nào đó, vì lợi ích của Dân tộc, vì Tổ quốc trên hết, biết
lấy dân làm gốc, đoàn kết mọi tầng lớp nhân dân thành một khối thống
nhất xung quanh mình “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, thì “khó khăn
nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.
ĐLĐVN không phải không có sai lầm, có
những sai lầm để lại hậu quả nặng nề nhưng có thể khẳng định rằng: ĐLĐVN
đã làm tròn sứ mệnh lịch sử của mình để non nước VN hôm nay về một mối
trọn vẹn.
ĐLĐVN ngày xưa là thế. ĐCSVN ngày nay thì
ngược lại. Trước nguy cơ xâm lược của bè lũ bành trướng ĐẠI HÁN một
cách toàn diện về chính trị, quân sự, kinh tế, về cả sức khỏe giống nòi
ngày càng thâm hiểu và trắng trợn; trước sự gặm nhấm từng tấc đất thiêng
liêng của Tổ quốc ta; thè lưỡi dài muốn liếm trọn Biển Đông, muốn biển
của ta thành “ao nhà của chúng” khiến lòng dân căm phẫn ngút trời thì
Nhà nước chỉ phản đối theo kiểu chiếu lệ “chuồn chuồn đạp nước”.
Hơn lúc nào hết, vận mệnh của Quốc gia
lúc này là phải củng cố khối đoàn kết giữa Nhà nước với dân để chống
quân xâm lược. Thế nhưng khi dân mới biểu tình, mít tinh với những băng
rôn “ Hoàng Sa, Trường Sa là của VN”, “đả đảo TQ xâm lược” họ đã bị Công
an chìm nổi đàn áp, khủng bố, bắt giam từ trong trứng nước. Vậy thì đến
khi “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” họ phải đứng lên cầm súng tiêu diệt
kẻ thù thì lực lượng Công an kia còn là công an “nhân dân” không? Hay
là họ “VÌ NƯỚC QUÊN DÂN, VÌ THÂN PHỤC VỤ” tự biến mình thành lính bảo
hoàng, lính khố xanh, khố đỏ của bọn bành trướng, tàn sát ngay đồng bào
của mình hay sao?
Phải chăng Lê Chiêu Thống – Trần Ích Tắc
đã hiển hiện nguyên hình. Lòng yêu nước của Dân tộc ta là có thừa, được
vun đắp và kế thừa suốt bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước. Một khi như
Cụ Hồ nói sẽ là “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết – Thành công, thành
công, đại thành công”.
Nhưng thực trạng hiện nay trước họa xâm lăng họ lại muốn:
“ Chia rẽ – chia rẽ – đại chia rẽ” thì Đất nước này sẽ đi về đâu?
Cho nên ĐẢNG LAO ĐỘNG VIỆT NAM và ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, không phải chỉ khác nhau về cái tên mà thôi!
.
Viết về ngày 09/ 12/ 2012.
CCB Đào Sỹ Quý.
http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2012/12/14/dang-lao-dong-viet-nam-dang-cong-san-viet-nam-khong-chi-khac-nhau-ve-cai-ten/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét