DÂN TỘC
TA SẼ CÒN TRẦM LUÂN!
Tô Văn
Trường
Nhiều người dân quan tâm bài diễn văn của Tổng bí
thư Nguyễn Phú Trọng (như bài giảng) ở Trường Đảng Cao cấp Nico Lopez - một
trung tâm đào tạo, bồi dưỡng cán bộ rất quan trọng của Trung ương Đảng Cộng sản
Cuba. Ngày hôm qua, trong bài viết bình luận: ”Bộ
máy biến lãnh đạo thành cái máy” của đại tá, nhà báo Bùi Văn Bồng, tôi nhắc đến
lời than của Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi khi phải chứng kiến cảnh đất nước khó
khăn mà lòng người không thuận:
“Nhân tài như lá mùa thu
Hào kiệt như
sao buổi sớm”
Lịch sử cũng cho thấy nhân tài, tuấn kiệt nước ta thời nào cũng có
và mỗi khi đất nước gặp khó khăn, họ lại xuất hiện rất nhiều để trổ tài kinh
bang tế thế! Anh hùng dân tộc, nhà văn hóa vĩ đại Nguyễn Trãi đã để lại lời răn
và đặt ra yêu cầu lớn cho chúng ta trong công tác đào tạo và sử dụng con người
đặc biệt là đội ngũ cán bộ được gọi là “công bộc, đầy tớ của nhân dân”.
|
Tổng bí thư là người đứng đầu, có thể hiểu là nhân tài trong Đảng
nhưng phải nói thật lòng, đọc kỹ bài diễn văn để đời của ông ở Cuba, nhiều
người dân phải thốt lên rằng :”Dân tộc
ta sẽ còn trầm luân”! Bài diễn văn
của Tổng bí thư có thể nói mượn danh chủ nghĩa Mác nhưng nội dung
chính là tô
vẽ cho chủ nghĩa xã hội và định hướng xã hội chủ nghĩa trái với tình
hình thực tế, quy kết những khuyết tật của chủ nghĩa tư bản trong khi
những khuyết tật ấy còn trầm trọng hơn ở những nước đi theo con đường xã
hội chủ nghĩa với chế độ toàn trị.
Điều
quan trọng hơn là cuộc đi thăm Cuba và bài nói ở trường Đảng nhằm mục
đích gì? Có lợi gì cho đất nước? Giúp gì cho việc tranh thủ sự đồng
tình, ủng hộ của thế giới đối với nước ta? Việc Brazil từ chối tiếp là
một chuyện chưa từng xẩy ra trong lịch sử ngoại giao của nước ta, có ý
kiến cho là một vết nhục! Vì sao có chuyện này?
Có ý kiến cho là do bài diễn văn nói vỗ mặt Mỹ và các nước phương Tây, khiến cho dư luận xã hội, nhất là các đảng đối lập với chính quyền Brazil không đồng tình, còn Chính phủ và đảng cầm quyền ở Brazil khó xử nên hủy bỏ chuyến đi thăm để tránh hệ lụy rắc rối.
Công bằng mà nói, ở khía cạnh nào đó cần chia sẻ và đồng cảm với
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi tôn thờ lý luận của Các Mác vì thực tế chưa
có học thuyết nào có tác dụng sâu, rộng như lý luận của Mác. Các quan điểm phớt
lạnh, bác bỏ dẫn đến quyết liệt chống đối hay huyền thoại hóa, tôn sùng lý luận
của Mác như tôn giáo của tín đồ hoặc lợi dụng kiếm chác tung hô cho mục đích
riêng của mình thì sớm hay muộn cũng bị thực tế cuộc sống đào thải.
Tôi làm công tác khoa học kỹ
thuật, cho nên để hiểu về khoa học chính trị xã hội phải đọc rất nhiều các
nguồn tư liệu, thảo luận, lĩnh hội ý kiến của một số vị trưởng thượng đối
chiếu với thực tế để suy ngẫm. Theo tôi hiểu về tác phẩm, hiện nay loài người
chưa có toàn tập của Mác. Giữa thập kỷ
80 của thế kỷ XX Liên Xô và Đông Đức dự kiến xuất bản toàn tập của Mác gồm
100 tập (MEGA mới) nhưng không thành vì Liên Xô sụp đổ.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát
biểu khẳng định ở Cuba :” Đi lên CNXH là khát vọng của nhân dân Việt Nam”.
Không cần bắt bẻ ý kiến nói trên vì chưa có trưng cầu dân ý nhưng để
tránh tù mù cho cả người nghe và người nói, cần phân tích tìm hiểu chủ
nghĩa xã hội là gì? Khái niệm “chủ
nghĩa xã hội” xuất hiện đầu tiên ở Tây Âu vào năm 1827 (không phải của
Mác) để phê phán trường phái Xanh
Ximông. Đến năm 1832 chính Xanh Ximông dùng lại khái niệm CNXH nhưng bỏ đi
sắc thái phê phán, và các biểu cảm xấu. Từ năm 1837 từ “CNXH” phổ biến sang
Đức trong phái Hêghen trẻ. Lúc bấy giờ Mác ở trong phái Hêghen trẻ, tiếp nhận
từ “CNXH” để chỉ cái xã hội mới, sau khi chủ nghĩa tư bản bị loại bỏ, bị vượt
qua và dùng từ “CNXH” trong các bản thảo của Mác năm 1844. Nhưng từ năm 1848
trở đi, từ Tuyên ngôn Đảng cộng sản thì Mác không dùng từ “CNXH” nữa mà dùng
từ “chủ nghĩa cộng đồng”. Xã hội mới, chế độ mới, thay thế cho xã hội tư bản.
Các nhà nghiên cứu cũng vạch ra một chỗ mù mờ, không rõ ràng trong tác phẩm
“Chống Duyrinh” của Anghen về khái niệm CNXH. Bernstein người bạn gần gũi với
Mác ở Luân Đôn cũng chỉ gọi CNXH với cái nghĩa là cuộc vận động tự lập trong
đó có phần thúc đẩy bởi cuộc đấu tranh có ý thức của giai cấp công nhân, nó
không gắn liền hữu cơ với chủ nghĩa cộng đồng, là mục đích còn rất xa vời,
trừu tượng!
Bản thân Lê Nin tiếp nhận từ “CNXH” nhưng trong việc thực hành cách mạng,
Lê Nin vừa coi CNXH là bước thấp của chủ nghĩa cộng sản nhưng nhiều khi lại
vừa coi đó là một hình thái kinh tế xã hội và một phương thức sản xuất riêng
biệt, được xuyên tạc thành lý luận hóa. Lê Nin quan niệm xây dựng CNXH phải
đa dạng luôn thay đổi vì phải mò mẫm, và vòng vèo dích dắc. Lê Nin vận dụng
thành quả của cả loài người, kể cả của chủ nghĩa tư bản. Cuối đời Lê Nin có
nhận định quan trọng là chúng ta phải thay đổi cơ bản quan niệm về CNXH nhưng
lại không chỉ ra được quan niệm CNXH phải thay đổi là cái gì, thay đổi như
thế nào, khi nào?.
Trong hình thái kinh tế xã hội và phương thức sản xuất Mác gọi cái xã hội
sau chủ nghĩa tư bản là chủ nghĩa cộng đồng chứ không phải chủ nghĩa xã hội.
Mác không bao giờ quan niệm chủ nghĩa xã hội là một phương thức sản xuất xã
hội vv...
Muốn hiểu đánh giá khách quan về Mác cần phải xem xét lý luận và thực tế
cuộc sống thời Mác và thực tiễn hoạt động của con người. Thực tiễn là hoạt
động của con người, còn thực tế bao hàm nghĩa rộng hơn về cuộc sống xã hội,
cuộc sống có môi trường thiên nhiên và vũ trụ. Hayek cũng là một nhà lý luận
và tư tưởng, năm 1974 ông được tôn sùng là chủ tướng của tư tưởng của trào
lưu lý luận kinh tế, chính trị xã hội tân tự do, được tặng giải thưởng Nôben.
Cuối đời Hayek bị nặng tai và điếc tai trái còn Mác bị điếc tai phải nên
người ta nói nửa đùa, nửa thật là Mác chỉ nghe được những gì từ phía tả còn
Hayek thì chỉ nghe được những gì từ phía hữu.
Bản chất của lý luận Mác là dở dang, không hoàn chỉnh bởi vì con người
của Mác mà sự sửa chữa đến nhanh hơn sự hình thành, chưa kịp hoàn thành luận
điểm đã chữa rồi. Mác sống được 65 năm, thấy rõ lỗ hổng của mình mới chỉ
chiếm lĩnh cuộc sống (vài nước ở Tây Âu), chưa hiểu gì về Mỹ, phương Đông và
tiến bộ của khoa học công nghệ, đặc biệt không đề cập đến sở hữu trí tuệ.
Nói tóm lại:
Bài diễn
văn của Tổng bí thư chỉ có 2 điểm sáng : Thứ nhất là thể hiện tình đoàn kết
gắn bó thủy chung giữa 2 dân tộc anh em Việt Nam-Cuba. Thứ hai là khi kể tên
vài nước XHCN, may mà ông không đề cập đến người anh em Triều Tiên! (“gia
đình trị” điển hình)!. Còn nếu “mổ xẻ” tòan bộ nội dung thì đầy rẫy các điều bất
cập, mù mờ!
Là người dân, dù bức xúc, nhưng
tôi không thể viết tiếp về những điều mà bản thân mình cũng còn thấy “mù mờ”,
huống chi là những người được tự gán cho cái mác là “nhân tài” lãnh đạo quốc
gia:
“Nói những điều không biết
Viết những điều không hiểu
Sợ mất những điều không có”
|
|
TVT
4/2012
(Bản gốc của tác giả)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét