cập nhật thông tin liên tục--đang nạp tư liệu

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

Chuyện “Vũ đi, Ly về”(HM Blog)

Chuyện “Vũ đi, Ly về”

Anh Vũ đi Mỹ. Ảnh: BBC VN
Anh Vũ đi Mỹ. Ảnh: BBC VN

Đó là câu chuyện anh Cù Huy Hà Vũ đi Mỹ chữa bệnh sau khi ra tù và chị Khánh Ly về Việt Nam “hát cho đồng bào tôi nghe”.
Cả tuần nay, tôi mải chơi, chẳng viết gì cho blog dù tin tức nói nhiều điều thú vị về những nhân vật bất đồng chính kiến. Luật sư Cù Huy Hà Vũ vừa được trả tự do và sang Washington DC.

Sau đó là anh Nguyễn Tiến Trung và nhà đấu tranh dân chủ Vi Đức Hồi. Trước đó là ông Nguyễn Hữu Cầu, và sau này thầy giáo Đinh Đăng Định cũng được thả, dù ông đã mất sau vài tuần ra tù.
Thực lòng mà nói, những người này không đáng phải vào tù. Phát biểu vài câu, viết một số bài mang tính phản biện xã hội, nói lên sự đúng sai của chế độ, mà bị ghép vào tội phạm nguy hiểm “chống đảng và nhà nước”, thì luật pháp cần phải xem lại, nếu như muốn hội nhập với thế giới văn minh.
Nếu ai thực sự chống chính quyền, chống nhân dân, phải giam giữ đến cuối đời. Không thể để những kẻ nguy hiểm ra tù. Lẽ ra phải xích cả chân tay  như đã xích bầu Kiên trước tòa án vừa rồi, dù chưa chứng minh ông Kiên có tội.
Nhưng bắt thả, thả, rồi bắt, luật lệ nước mình như…trẻ con. Đợi thế giới lên tiếng, dọa về kinh tế, ngoại giao, rồi “bỗng nhiên thả”. Chẳng có gì lạ ở cái xứ mà có nhiều người ngồi xổm trên pháp luật.
Trong chuyện này, tôi thương các vị đại sứ, các nhà ngoại giao xứ mình, đi đâu toàn phải nói không thật “nước tôi không có tù nhân lương tâm”.
Trong các tù nhân lương tâm, người gây nhiều sự chú ý nhất, có lẽ là luật sư Cù Huy Hà Vũ, trước khi bị bắt vì dám kiện thủ tướng, đòi dừng bauxite và nhiều tuyên bố khác.
Cuối cùng, anh bị bắt vì hai bao cao su đã qua sử dụng, nhưng bị kết án 7 năm tù vì tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”.
Anh Vũ tuyệt thực cũng làm cộng đồng mạng sôi sục, VTV nhà nước vào tận trong tù quay cái lưng, chứng tỏ anh béo tốt. Để mấy hôm nữa hỏi anh về chuyện tuyệt thực xem anh nói thế nào.
Mấy tuần trước, anh Vũ “bỗng nhiên” ra tù đã bay thẳng sang Mỹ cũng làm các bloggers tốn không ít giấy mực, người khen, kẻ ghét, người thở dài nuối tiếc.
Hình như cả hai vợ chồng đang ở vùng quanh Washington DC gì đó. Có người còn lo, không biết hai người làm gì để có tiền, mua nhà cửa thế nào, tiếng tăm ra sao. Anh Vũ ở Mỹ mà có người lại lo hơn cả khi tuyệt thực trong tù ở Việt Nam.
Trong lúc anh Vũ ra đi thì có một chị Ly sẽ về VN cũng làm giới truyền thông và blogger rỗi việc tha hồ đồn đại.
Đó là chị Khánh Ly, một ca sỹ sinh năm 1945 (gần 70 tuổi) tại Hà Nội, di cư vào Nam, hiện đang ở Mỹ.
Chị Khánh Ly. Ảnh: BBC VN

Nói thật với bạn đọc, tôi không hề thích giọng Khánh Ly hát một chút nào. Thấy chị xuất hiện trên Paris by Night là cà nhà tôi chuyển sang bài khác. Từ hồi sau 1975, nghe băng cối từ Sài Gòn mang ra Hà Nội, phát trên cái đầu Akai, tôi cũng chẳng thẩm thấu nổi, có lẽ do trình nhạc của tôi thôi.
Thích nhạc và lời  của Trịnh Công Sơn, nhưng không hiểu sao tôi không thích giọng Khánh Ly, cứ èo uột thế nào. Trong số 90 triệu người hâm mộ Khánh Ly, các bạn cứ mạnh dạn gạch tên tôi khỏi danh sách.
Nghe tin ca sỹ Khánh Ly về nước hát nhân dịp 9-5-2014 tại Hà Nội với giá “cát-xê” khủng tới mấy trăm ngàn đô la, tôi càng choáng. Nhưng thôi, hãy để khán thính giả tự đánh giá vào đêm 9-5.
Tôi không bàn về chuyện ca hát của nghệ sỹ vì có hiểu gì đâu. Tôi chỉ không hiểu tại sao, Khánh Ly về Việt Nam, như Cù Huy Hà Vũ đi Mỹ, lại có nhiều người quan tâm đến khía cạnh chính trị của sự kiện như vậy.
Rất nhiều người muốn anh Vũ ở lại Việt Nam tiếp tục sự nghiệp kiện Thủ tướng, đòi tòa án tìm xem hai bao cao su kia ở đâu. Trong khi đó, không ít người muốn Khánh Ly cứ ở Mỹ, đừng về Việt Nam hát cho cộng sản nghe.
Hình ảnh đẹp ở tòa án, rồi thọ án mấy năm tù, anh Cù Hà Huy Vũ chứng tỏ là biểu tượng cho đấu tranh dân chủ. Sang sống bên Mỹ thì còn làm gì nữa. Dù không ít người tin, luật sư Vũ ở đâu cũng vậy, nếu muốn, anh vẫn đi theo con đường đã chọn.
Người yêu âm nhạc hải ngoại, nhất là nhạc Trịnh, cho rằng, Khánh Ly về Việt Nam hát là tuyên truyền cho chế độ hiện nay, gây khó khăn không nhỏ cho phong trào đấu tranh dân chủ, nhân quyền.
Nói tóm lại, để cho phong trào dân chủ ở Việt Nam thành công, ai ở đâu cứ tại vị, không được đi lai giữa hai nước Mỹ Việt. Chuyện “Vũ đi, Ly về” là việc không nên làm.
Theo các bạn hang Cua, ta có nên làm thế không?

 HM. 19-4-2014

http://hieuminh.org/2014/04/20/chuyen-vu-di-ly-ve/

Đại gia né thuế bị phạt cả trăm tỉ đồng(NLĐ)


Đại gia né thuế bị phạt cả trăm tỉ đồng


Thứ Bảy, 19/04/2014


(NLĐO) - Y khoa Hoàn Mỹ, Phở 24 là những đại gia né thuế đã bị Cục thuế TP HCM thanh tra và truy thu 132 tỉ đồng


Cục Thuế TP HCM vừa công bố kết quả thanh tra chuyển nhượng vốn, cổ phần đối với Công ty CP Y Khoa Hoàn Mỹ, Công ty Phở 24.
Theo đó, Công ty CP Y khoa Hoàn Mỹ bị truy thu thuế thu nhập cá nhân và phạt vi phạm hành chính 114 tỉ đồng, trong đó truy thu thuế 104 tỉ đồng.
Thanh tra tại công ty Phở 24, Cục thuế truy thu thuế thu nhập doanh nghiệp đối với Công ty Cổ phần Thương mại nhà hàng Nam An và thuế thu nhập cá nhân của 6 thành viên khi chuyển nhượng cổ phần trong công ty Phở 24 với tổng số tiền là 18 tỉ đồng.

Phở 24 bị truy thu thuế thu nhập doanh nghiệp và thuế thu nhập cá nhân với tổng số tiền 18 tỉ đồng. Ảnh: Internet
Phở 24 bị truy thu thuế thu nhập doanh nghiệp và thuế thu nhập cá nhân với tổng số tiền 18 tỉ đồng. Ảnh: Internet
Trước đó, hai cái tên Phở 24 và Y khoa Hoàn Mỹ đã có trong danh sách bị nghi trốn thuế được UBND TP HCM gửi Bộ Tài chính để kiến nghị về cơ chế, chính sách trong việc quản lý thu thuế đối với hoạt động chuyển nhượng vốn, nhượng quyền thương mại.
Vụ việc của Phở 24 bắt đầu từ năm 2008. Vào tháng 9 năm đó, công ty này có 6 cá nhân chuyển nhượng vốn, có phát sinh chênh lệch lớn giữa giá chuyển nhượng và giá vốn, tức là, có phát sinh thu nhập nhưng không kê khai với cơ quan thuế và chưa kê khai nộp thuế thu nhập cá nhân.
Năm 2011, thương hiệu Phở 24 được chuyển nhượng cho Công ty Việt Thái Quốc Tế (chủ Highlands Coffee), với giá 20 triệu USD (khoảng 420 tỉ đồng), trong khi giá vốn chỉ một tỉ đồng. Công ty Việt Thái Quốc tế sau đó tiếp tục bán 50% cổ phần tại Phở 24 cho một công ty của Philippines (chủ thương hiệu thức ăn nhanh Jollibee) với mức giá công bố là 25 triệu USD.
Thanh tra tại Y khoa Hoàn Mỹ, Cục thuế cho biết doanh nghiệp này đã thành lập nhiều công ty, nhiều chi nhánh, thay đổi nhiều địa điểm kinh doanh… khiến cho việc chuyển nhượng diễn ra lòng vòng. Cụ thể, Y khoa Hoàn Mỹ đã có ít nhất 3 lần chuyển địa điểm, 4 lần thành lập chi nhánh và 7 lần thay đổi giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp, vốn điều lệ cũng thay đổi từ 118 tỉ đồng lên 155 tỉ đồng. Mặc dù, công ty này đã kê khai việc chuyển nhượng vốn theo quy định nhưng một số cổ đông của doanh nghiệp này lại kê khai không đầy đủ thuế thu nhập cá nhân của lần chuyển nhượng trong năm 2011.
Cũng theo Cục thuế TP HCM, hai đại gia né thuế trên chỉ là hai trong số 2.899 doanh nghiệp mà đơn vị này đã thanh tra, kiểm tra thuế trong 3 tháng đầu năm. Số thuế truy thu và phạt trong thời gian này 1.072 tỉ đồng, bằng 143,8% so cùng kỳ năm 2013, đã đưa nộp vào ngân sách 371 ti đồng, giảm lỗ là 1.588 tỉ đồng và giảm khấu trừ thuế giá trị gia tăng 70 tỉ đồng.


T.Nguyễn
http://nld.com.vn/vnmoney/dai-gia-ne-thue-bi-phat-ca-tram-ti-dong-20140419122108202.htm

Vụ án “bầu” Kiên có phức tạp không? (Nguyễn Quang A)

20-04-2014


Vụ án “bầu” Kiên có phức tạp không?


Nguyễn Quang A
Sau nhiều lần định hoãn, sáng 16-4-2014 Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã bắt đầu xử vụ án “điểm” được cho là rất phức tạp và gây ra những hậu quả nghiêm trọng liên quan đến nhiều cựu lãnh đạo ngân hàng ACB. Đến chiều Tòa tuyên bố hoãn xử.



Hai cán bộ của công ty Đầu tư ACB Hà Nội và ông Kiên bị truy tố về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”; 7 cán bộ cấp cao của ngân hàng ACB (có cả ông Kiên) bị truy tố về tội “cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”; riêng ông Nguyễn Đức Kiên, người được cho là chủ mưu, ngoài 2 tội danh trên còn bị truy tố thêm 2 tội nữa: “kinh doanh trái phép”; và “trốn thuế”.

Lưu ý rằng công ty Đầu tư ACB Hà Nội không phải là công ty con của ngân hàng ACB, mà chủ yếu là của ông Kiên. Công ty này đã phát hành trái phiếu (tức là vay tiền của người mua trái phiếu, chính là ngân hàng ACB) để có tiền mua cổ phần của công ty khác (thép Hòa Phát). Ông Kiên và 2 cán bộ bị truy tố về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” vì đã mang bán 20 triệu cổ phiếu của Hòa Phát trong số 22 triệu cổ phiếu đã được thế chấp ở ngân hàng ACB nhằm chiếm đoạt 264 tỷ đồng. Nếu ông Kiên không xù nợ và ACB không khiếu nại, thì việc này khó có thể coi là lừa đảo.

Tội kinh doanh trái phép liên quan đến việc kinh doanh vàng của công ty B&B của ông Kiên. Tội trốn thuế là do công ty B&B đã ủy thác cho bà Hương và bà Hương được lời thay cho B&B được và phải đóng thuế (lách luật để bà Hương hưởng lời, còn công ty lời ít đi và làm thất thu thuế 25 tỷ đồng theo cáo trạng).

Tội “cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” liên quan đến quyết định của ACB ủy thác cho nhân viên gửi tiền cho Ngân hàng Công thương và bị Nguyễn Thị Huyền Như chiếm đoạt (vụ Huyền Như đã xử và những người gửi tiền đang khiếu nại Ngân hàng Công thương phải trả cho họ tiền đã gửi và lãi).

Hậu quả của những việc kinh doanh lòng vòng, nhất là mua cổ phần của các ngân hàng, đã tạo ra nhiều hậu quả nghiêm trọng liên quan đến sở hữu chéo, nợ xấu và đạo đức hành nghề ngân hàng. Những hậu quả là có thực và hệ thống ngân hàng đang phải khắc phục. Tuy nhiên, việc đánh giá các hành vi kinh doanh như vậy có cấu thành tội hình sự hay không, thì lại là chuyện khác.

Tại Việt Nam người ta thường hay lên án những người “lách luật,” tức là tận dụng những kẽ hở của luật để kiếm lợi cho mình. Chúng ta có thể lên án những người đó về mặt đạo đức, nhưng tuyệt nhiên họ không phạm bất cứ tội nào vì họ đã làm đúng theo quy định của luật, thậm chí họ còn giúp nhà nước phát hiện ra những lỗ hổng pháp lý để sửa và hoàn thiện luật (tức là có công phản ánh sự yếu kém của luật). Trong trường hợp như vậy lỗi là ở những người làm luật, làm chính sách, chứ không phải những người bị cho là “lách luật”.

Tội “cố ý làm trái định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” cũng gần tương tự như “lách luật.” Nếu quy định của nhà nước là cấm mà làm trái, thì rõ ràng có tội. Nếu quy định của nhà nước không cấm, nhưng cũng chẳng cho phép, thì họ cũng chẳng phạm tội. Nếu họ làm trước và sau đó nhà nước mới cấm thì họ cũng vô tội. Cái tội ở đây là ở sự mập mờ của luật pháp. Tội “kinh doanh trái phép” cũng có thể bị tranh cãi nếu pháp luật không cấm một cách tường minh.

Như thế, vụ án này không phức tạp như người ta nghĩ và cũng đã chẳng gây ra hậu quả lớn đến vậy giá như luật pháp tốt hơn. Có lẽ vài người làm luật kém đã muốn nó là án điểm nên mới khiến dư luận xôn xao và biến nó thành phức tạp.
N.Q.A.
http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/04/vu-bau-kien-co-phuc-tap-khong.html?spref=fb

Festival Huế…hình như không phải thế. (cuvinhkhoailang blog)

Festival Huế…hình như không phải thế.

Sunday, April 20, 2014


Bắt đầu lần thứ 1 vào năm 1988, Festival Huế đã tổ chức đến lần thứ 9 và tối nay (20/4), festival Huế bế mạc với một thành công về số lượng đoàn nước ngoài tham gia ( 60 đoàn), 100 chương trình biểu diễn, trình diễn suốt trong một tuần lễ vừa qua, việc đầu tư cũng lớn hơn, hoành tráng hơn các năm, thu hút đượclượng khách du lịch đổ về Huế lớn hơn các kỳ trước….
nhưng tất cả những thành tích đó hình như vẫn không làm thỏa lòng những nhà nghiên cứu văn hóa có trách nhiệm, các nhà quản lý, khách du lịch và  đặc biệt là người  dân xứ Huế, người ta vẫn phải treo  vào nhau câu hỏi, có phải Festival Huế là thế không, như rứa không và đa phần đều chung một băn khoăn  dù ở cấp độ khác nhau: Festival Huế…hình như không phải thế.

Huế là thành phố Duy nhất tại Việt Nam được chọn là thành phố Festival từ quyết định của Thủ tướng Chính phủ ký vào năm 2007.
Cứ 2 năm một lần, Huế lại tổ chức Lễ hội Festival.
Trong  cuộc Tọa đàm xây dựng Thừa Thiên - Huế thành trung tâm văn hóa đặc sắc gắn với phát triển du lịch do Ban điều phối vùng duyên hải miền trung cùng UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế tổ chức hôm 13-4 vừa qua, đã dấy lên nhiều ý kiến lo ngại về Festival  Huế vì nhiều lẽ, cả về công tác tổ chức, nghiên cứu văn hóa, chất lượng các chương trình nghệ thuật, cả về những nhìn nhận, quan điểm về cách thức tổ chức một Festival Huế đúng là Huế, thực Huế, chứ không phải như hiện nay, các tiêu chí căn bản cho Huế đang xa rời dần, thay vào đó mỗi kỳ Fsetival dù được đầu tư lớn hơn, hoành tráng hơn nhưng chất lượng đang đi xuống, thấy rõ nhất theo các đại biểu dự tọa đàm là Chương trình Lễ khai mạc Festival Huế vừa rồi đã làm người xem, trong đó có các nhà nghiên cứu văn hóa và dân Huế thấy “Trẽn” ( ý là thấy xấu hổ)- chữ dùng của Nhà nghiên cứu Huế Nguyễn Đắc Xuân.
Festival Huế…vì sao không phải thế?Vì sao không như mong muốn?Vì sao không…Huế?
Không phải thế… vì Huế chỉ đúng là Huế khi Huế chậm, Huế tĩnh, Huế huyền ảo, mộng mơ, e ấp và kín đáo qua đền đài lăng tẩm, qua các phố các ngõ, qua các vườn cây, bến đò, qua cách sống, cách nói, các sinh hoạt…chầm chậm thế, sâu lắng thế, tĩnh tại thế…nhưng các kỳ Festial đã xoay tròn Huế, trấn áp Huế bằng đủ thứ chương trình tạp kỹ, đủ thứ màu sắc lòe loẹt của không gian văn hóa điện tử, làm loãng Huế bằng nhiều cấp độ âm nhạc tiết tấu mạnh, phô diễn, khoa trương, nó làm cho không gian thơ mông của Huế bị náo loạn, bị tổn thương, bị vò xoắn và bi ép duyên văn hóa, ép duyên hội nhập…
Không phải thế… vì Huế không thể là nơi để các nhà tổ chức thỏa sức thử nghiệm, thỏa sức tung hứng, thỏa sức cách tân, xô đẩy Huế đi những bước đi quá nhanh, quá xa tới những chương trình, tới những cách tổ chức mang tính thị trường, mang tính doanh thu, mang tính khoe mẽ, đặt chung vào hai chữ” hoành tráng” để hút khách, kiểu như không thể đưa một cô gái Huế với tà áo tím yểu điệu, dịu dàng với chiếc nón bài thơ nghiêng nghiêng e ấp ấy …lên sàn nhảy. Thay vì mỗi kỳ Festival Huế là mỗi kỳ nhấn sâu hơn, mê dụ hơn, đằm thắm hơn, đắm đuối với những gì là Huế nhất, chất Huế nhất, thì các nhà tổ chức Festival lại không làm thế, lại bị lôi kéo bởi những cám dỗ của “hiện đại”, “hoành tráng”, “hội nhập”, khiến cho người ta bắt đầu ngờ ngợ nhận ra điều gì không phải Huế ở đây, trong các chương trình: Một chút quan họ, một chút cải lương, một chút đờn ca tài tử, một chút tây hóa….tổ hợp văn hóa ấy dù hay đến mấy, chuyên nghiệp đến mấy cũng không thể làm cho Festival Huế hay hơn, trái lại càng đẩy Huế xa với Huế hơn…Đáng ngại là dần dần các chương trình biểu diễn, cách thức tổ chức lại không chuyên nghiệp hơn, nói như các ý kiến trong Tọa đàm là đang lặp lại chính mình, dẫm chân tại chỗ, thậm chí thụt lùi…Vì thế,  đến kỳ Festiaval thứ 9 này thì Huế Festival đang đi xa quá rồi một Huế có thực của cuộc sống.
Không phải thế… vì Festival Huế phải đúng nghĩa với Festival  Huế, tức là nó phải…Huế, nó dẫn dụ khách du lịch vào các ngóc ngách của đời sống văn hóa, đời sống tâm linh Huế, nó ẩn trong các hoạt động của người dân Huế- khác chăng là các đạo diễn, các nhà tổ chức khéo léo cài đặt giữa thực và trình diễn, nhưng vẫn giữ được hồn vía, cốt cách, bản sắc  của riêng Huế. Festival Huế trước hết là thuộc về người dân Huế đã, họ chính là nhân chứng, họ chính là diễn viên, họ chính là cốt cách, họ chính là người chủ của Festival bằng cách riêng của họ, tài năng của họ, cá tính của họ, lối sống của họ, chính đó mới thực sự tạo ra nét hấp dẫn Huế. Người ta đến Huế trong kỳ Festival không phải để thưởng thức những bài hát tân cổ giao duyên- muốn thì vào Nam bộ, không phải để nhìn lên sân khấu với các làn điệu Quan họ Bắc Ninh,-  muốn thì ra Lễ hội quan họ Bắc Ninh, không phải để nghe nhạc điện tử, để xem những vũ điệu hiện đại…Nếu thế, chẳng ai nhọc công tới Huế làm gì, người ta tới Huế nhân mùa Festival để thấm hơn văn hóa huế, thấm hơn lịch sử Huế, thấm hơn cốt cách của một vùng đất, để có cơ hội giải mã nhiều dấu hỏi về văn hóa của vùng đất kinh thành cố đô này…
Không phải thế… một trong những lý do làm cho các kỳ Festival Huế tuột khỏi sự kiểm soát văn hóa vùng miền, bị tha hóa dần bởi văn hóa hỗn hợp, bị đẩy quá xa với tiêu chí ban đầu là vì những nhà tổ chức đang hướng ngoại nhiều hơn hướng nội, đang bỏ đi một tài nguyên Huế quý giá là các nhà nghiên cứu Huế, nghệ nhân, nghệ sĩ, mà hăm hở đi lôi kéo, mời mọc, tìm kiếm văn hóa vùng miền khác, tưởng thế là xôm tụ, tưởng thế là Festival, nhưng chính nó đã làm vỡ trận những vành đai văn hóa có vẻ như “bảo thủ”, có vẻ như” hoài niệm” nhưng đó mới là Huế, mới là thứ mà khách thập phương cần để tìm về.
Huế vẫn phải hội tụ mời gọi nhiều vùng miền văn hóa khác cùng về trong dịp Festival, cái đó rất đáng khuyến khích, nhưng các hoạt động đó phải được cài đặt đúng chỗ, đúng nơi trong không gian Festival Huế để làm phong phú thêm chương trình tuần lễ hội chứ nó không thể quyết định chương trình lễ hội, đó là chưa nói tới việc lựa chọn các đoàn, nhóm nghệ nhân, nghệ sĩ trong nước và quốc tế cần tinh luyện hơn, chuyên nghiệp hơn, chứ không phải là những tiết mục tầm tầm, tham gia như tham gia văn nghệ quần chúng. Cũng không thể sáng tạo tới mức “đốt cháy” cả cầu Trường Tiền trong cái gọi là “ nghệ thuật ánh sáng”, cũng không thể mang cả đờn ca tài tử, hoặc những tiết mục múa hiện đại, những tiết tấu ca khúc sôi động ở nước ngoài để đặt vào bối cảnh sân khấu được vẽ, được trỗ, được dựng theo hoa văn hóa Huế nhưng nhuốm mạnh trong âm thanh và ánh sáng hiện đại. Cũng không thể phải là pháo hoa đốt không mệt mỏi trong suốt chương trình Khai mạc mà không biết vì do dư dã kinh phí hay vì những gì nữa, cũng không thể cứ phải biểu diễn thời trang, cũng không thể cứ mãi là đi diễu hành, nhún cà kheo….Kho tàng, nhịp sống văn hóa, cách thức các lễ, dấu tích lịch sử Huế đủ sức để các nhà tổ chức, các ekip thực hiện khai thác 100 năm nữa vẫn không hết, vẫn mới mẻ, tại sao lại cứ phải quanh quẩn mãi với cái khung ca nhạc tạp kỹ nhàm chán đến như thế? Ngay cả việc phục dựng lễ cầu quốc thái dân an ở  Đàn Nam Giao, khi diễn viên đóng Vua thì bị cho là không thiêng liêng, không đúng, khi chính lãnh đạo năm nay đóng chủ Lễ với mâm cúng thật, những trâu, những dê, những heo dâng ngập trên mâm lễ, vái thật, cúng thật thì có vẻ như cũng không đúng, không phù hợp và thậm chí là phản cảm. Vì  sao? Vì Lễ Đàn Nam Giao là địa chỉ di tích xưa chứ không phải là nơi để các vị lãnh đạo đến chiêm bái, cho nên, dù hình thức này hay hình thức khác, chắc chắn chỉ có thể là diễn phuc dựng chứ không thể làm như thật. Còn nhiều nữa những băn khoăn, những lo lắng, những tâm sự vè Festival Huế, chỉ mong Huế giữ được Huế, Huế mãi là thế, như câu ban tặng của Tổ chức văn hóa thế giới: LUÔN LUÔN MỚI, mới chắc chắn phải được hiểu là luôn cho khách thập phương và cả người Huế nữa luôn mới về cảm xúc với Huế, cảm xúc vì một Huế nguyên vẹn, trầm mặc và sâu thẳm như câu hò trên sông Hương Giang….
Festival Huế cần một nhịp dừng, xem xét lại tổng thế, chậm hơn, kỹ hơn, bài bản hơn, với sự tư vấn hỗ trợ mạnh mẽ của các nhà văn hóa, các các nghệ sĩ tài năng và tâm huyết, để bắt đầu từ Festival Huế lần thứ 10 hai năm tới đây, sẽ bắt đầu một Festival đúng Huế, như mong muốn, như tiêu chí, như kỳ vọng….
Lại nhớ câu thơ của Thu Bồn:” Nón rất Huế mà đời không phải thế/Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng…”.
http://cuvinhkhoailang.blogspot.com/2014/04/festival-huehinh-nhu-khong-phai-the.html

SỰ NGU XUẨN PHẢI CẤP CHỨNG CHỈ.(Nhà văn Nguyễn Quang Vinh)

SỰ NGU XUẨN PHẢI CẤP CHỨNG CHỈ.

Bia Sùng Thiện Diên Linh thời Lý hiện đang được lưu giữ tại chùa Long Đọi Sơn huyện Duy Tiên, Hà Nam là một trong 37 bảo vật quốc gia đã được Thủ tướng chính phủ công nhận cuối năm ngoái.
Đây là tấm bia đã có cả ngàn năm tuổi, lưu chữ bậc tiền nhân xưa, phủ xanh rêu phong qua năm tháng.
Rồi một ngày đẹp trời ( hôm kia) người ta làm Lễ tổ chức đón nhận Bằng công nhận Báu vật, và như thói quen muôn thuở, người ta tân trang, người ta hoan hỉ, người ta trống dong cờ mở, người ta âm nhạc, người ta diễn văn, người ta múa, người ta phấn khởi, và cuối cùng người ta thuê nhóm thợ dùng sắt, dùng thép, dùng giấy nhám... người ta cho cào, cho xát đến mức...hết chữ cổ....để sạch sẽ...
Hết chữ thì bia chỉ là hòn đá.
Hết chữ là hết Báu vật.
Ứng xử với cổ vật văn hóa ngu tới mức đó thì phải cấp chứng chỉ.
Sẽ phải có ai nhận trách nhiệm ngu chứ? Chưa ai cả....
Chuyện đau buồn gây phẫn nộ này xảy ra tại chùa Long Đọi Sơn huyện Duy Tiên, Hà Nam
------
“Báu vật quốc gia đã bị phá hoại nghiêm trọng với một phương thức khá tàn bạo. Theo lời kể của người dân địa phương, một tốp thợ xây, dùng đá mài, giấy ráp, bàn chải sắt, phoi bào sắt... kì cọ mặt bia. Mục đích của họ đơn giản là chỉ định làm vệ sinh bia cho bà con chiêm ngưỡng trong dịp trọng đại này”, TS Trần Trọng Dương thở dài, chưa hết bức xúc: “Quả là ngu dốt cộng nhiệt tình bằng phá hoại. Những người làm văn hóa mà lại không có văn hóa!”
Những nét rêu phong cổ kính ngàn năm chỉ trong chốc lát bị xoá sạch, để lại những vết thương tích nặng nề trên cổ vật quốc gia. Trán bia Long Đọi là nơi lưu giữ lối chữ phi bạch do chính Hoàng đế Lý Nhân Tông ngự bút, trải qua gần ngàn năm “trơ gan cùng tuế nguyệt” thì nay bị cào trầy xước phũ phàng.


 
 



Việt Nam : Phổ biến thông tin nhân quyền, nhiều người bị câu lưu (RFI)

Thứ bảy 19 Tháng Tư 2014

Việt Nam : Phổ biến thông tin nhân quyền, nhiều người bị câu lưu

Mạng lưới blogger Việt Nam mlbvn (DR)
Mạng lưới blogger Việt Nam mlbvn (DR)

Trọng Thành
Sáng nay, 19/4/2014, tại Nha Trang, cả chục người bị công an câu lưu khi tham dự buổi cà phê Nhân Quyền lần 3 do Mạng Lưới Blogger Việt Nam tổ chức tại Nha Trang với chủ đề “Công ước chống Tra tấn và vấn nạn công dân chết trong đồn công an”. Theo tin giờ chót, phần đông những người bị bắt đã được trả tự do.

"Buổi thảo luận lần 3" của Mạng Lưới Blogger Việt Nam dự kiến diễn ra vào lúc 09h30 sáng nay tại quán cà phê Swing, 20 Trần Phú, phường Lộc Thọ, thành phố Nha Trang (nằm trong Khu trung tâm thương mại Nha Trang Center). Tuy nhiên, ngay từ sớm người quản lý quán thông báo không đón khách. Nhiều công an được huy động để ngăn chặn buổi « cà phê Nhân quyền ».
Dự định tham gia buổi thảo luận của Mạng Lưới Blogger Blogger Việt Nam có gia đình anh Ngô Thanh Kiều, một người qua đời sau các tra tấn của công an Phú Yên năm 2012. Đầu tháng 3/2014, tòa án sơ thẩm tỉnh Phú Yên vừa xử vụ 5 công an, thủ phạm gây ra cái chết của anh Ngô Thanh Kiều. Vụ án đang được sự quan tâm đặc biệt trong công luận tại Việt Nam.
Theo thông tin từ một số trang mạng, khoảng 10 người bị giải về trụ sở công an phường Lộc Thọ, các blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm Gấu), Phạm Văn Hải, Nguyễn Hồ Nhật Thành (Paulo Thành Nguyễn) và Trịnh Kim Tiến đã bị đánh đập.
Theo tin giờ chót từ bà Tuyết Mai, mẹ của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, thì chị Quỳnh và một số người bị giữ sáng nay, như hai vợ chồng anh Nguyễn Hồ Nhật Thành, anh Phạm Văn Hải… vừa được thả, gia đình anh Ngô Thanh Kiều bị áp tải thẳng về Phú Yên. Bà Tuyết Mai cũng xác nhận chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nói bị đánh vào đốt sống cổ tại trụ sở công an.

Anh Võ Trường Thiện và bà Tuyết Mai (Nha Trang)
19/04/2014
Anh Võ Trường Thiện : Họ đã dự trù trước rồi, tại vì mình thông báo trước một ngày. Họ đã chuẩn bị để ngăn cản. Hoàn toàn mình không có thể làm được bất cứ điều gì. Quỳnh đến đó bị họ ngăn cản. Quán cafe không cho nhận khách. Cả siêu thị thương mại « Nha Trang Center », không cho bất cứ người khách lạ nào vào trước 9 giờ.

Công an vòng ngoài, vòng trong rất nhiều. Còn những người trong nhóm, như tôi, mà người ta đã biết rồi, thì bị họ theo dõi kề sát bên. Nếu mình làm cái gì đó là họ sẽ nhào vô hết. Vào lúc đó, Quỳnh với lại vợ chồng anh Hải, vợ chồng Kim Kim (tức Trịnh Kim Tiến) và người nhà anh Ngô Văn Kiều, thì bị bên công an tới đuổi đi… Quỳnh nói chuyện với họ, nhưng họ kiếm cớ gây sự, rồi sau bắt hết lên trên đồn. Lúc đó có xô xát, có huơ chân huơ tay, bị túm cổ đưa lên xe hết rồi.
Bà Tuyết Lan : Khi tôi nghe được báo, tôi đến ngay phường công an, thì tôi thấy con tôi bị họ cách ly, họ làm việc trên lầu. Tôi chỉ nghe tiếng hét thôi. Xong rồi, trước khi chuyển lên công an thành phố, thì con tôi xuống nói là, chính an ninh đánh con tôi, chặt vào đốt sống cổ con tôi. Như thế là quá tàn ác. Trong đó có cô Tiến nữa (Trịnh Kim Tiến).

Anh công an hỏi tôi, tại sao tàn ác, thì tôi nói, đây là thân nhân của một người bị đánh chặt vào sống cổ, chỉ vì không đội mũ bảo hiểm (ông Trịnh Xuân Tùng, bố của Trịnh Kim Tiến qua đời đầu năm 2011, sau khi bị một sĩ quan công an đánh). Họ không biết thông tin đó, họ nói họ không công nhận. Tôi nói cứ tìm hiểu đi thì cậu sẽ biết.

Sau đó, họ chuyển lên công an thành phố. Họ vừa thả (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh) ra cách đây khoảng năm phút. Con tôi mới báo là họ vừa thả ra (….).

 http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20140419-viet-nam-pho-bien-thong-tin-nhan-quyen-nhieu-nguoi-bi-cau-luu

Các tin bài liên quan
Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam lên án việc bắt giam vô cớ dân oan
Việt Nam : Hai dân oan Dương Nội cắn lưỡi « tự tử » trong trại tạm giam ?
Vi phạm nhân quyền ở Việt Nam : Ai sẽ bị chế tài?
Liên Hiệp Quốc đưa ra 227 khuyến nghị về nhân quyền cho Việt Nam
Mỹ tố cáo Việt Nam dùng luật lệ mơ hồ đàn áp giới đấu tranh nhân quyền
Lập Hội đồng thúc đẩy nhân quyền ở Việt Nam để chấm dứt việc đánh tráo khái niệm
Nhân sĩ trí thức Việt Nam kiến nghị lập Hội đồng thúc đẩy nhân quyền
Các blogger Sài Gòn bị đánh đập trong Ngày Quốc tế Nhân quyền
Công an ngăn cản blogger Hà Nội và Sài Gòn phổ biến tài liệu nhân quyền
Mạng lưới blogger Việt Nam hoạt động nhân ngày Quốc tế Nhân quyền
Ký Công ước chống tra tấn, Việt Nam phải sửa nhiều luật
Vào Hội đồng Nhân quyền: Một thách thức lớn với Việt Nam
Mạng lưới blogger Việt Nam yêu cầu Nhà nước sửa luật để gia nhập Hội đồng Nhân quyền LHQ
Ước mơ của tuổi trẻ Việt Nam nhân Ngày quốc tế nhân quyền:Sống đúng quyền con người của mình

BÁ ĐẠO(Văn Công Hùng)




Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014


BÁ ĐẠO

Ngành giáo dục đang cải cách đủ thứ, trong đó có cải cách cách ra đề thi văn. 1 tờ báo tỉnh vừa có bài về vấn đề này, có phỏng vấn mấy người. Trưa nay đi đám cưới mình ngồi với ông phát biểu phỏng vấn ấy, mình chọc: ông là GV, là hiệu trưởng, chứ biết gì thi cử mà nói...

Lúc ấy mình chưa đọc những đoạn văn sau đây (Đọc xong cấm cười nhé):

Đề: Tả ông nội

Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Miêu tả về bố

Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

Đề: Tả cây chuối

Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.

Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất

Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần, xa dần, đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.



 
Ảnh minh họa
Đề: Tả anh bộ đội
Anh bộ đội cao khoảng 1,20 m, súng AK dài 1m rưỡi.

Đề: Tả buổi chào cờ đầu tuần

Sáng thứ hai tuần nào cũng vậy, trường em lại tổ chức chào cờ. Đầu tiên là thầy hiệu phó phụ trách lao động lên mắng mỏ một tí. Sau đó đến lượt thầy hiệu trưởng lên mắng. Khi thầy hiệu trưởng mắng, cái cục ở cổ thầy cứ chạy đi, chạy lại.

Đề: Tả cây bàng

Ở cạnh nhà em cách một quán phở có một cây bàng. Cây bàng đã sống trên 10 năm nên nó đã già và nó đã biến thành cây đa.

Đề: Em hãy tả một con vật mà em yêu thích nhất

Nhà em có một con chim chích bông, nó nhỏ và xinh, lông nó màu vàng óng, em thấy nó không ngừng nhảy và mổ mồi. Em rất yêu con gà của ông em.

Đề: Tả con trâu (của một học sinh thành phố)

Nhà em có nuôi một con trâu. Nó đáng yêu lắm. Hàng ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có đeo một cái nơ màu hồng thật xinh xắn. Nó ăn rất ít cơm. Nó có khuôn mặt trái xoan thanh tú.

Đề: Tả một buổi học

Tùng tùng tùng, tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ vào lớp. Không còn cảnh nô nghịch, chạy nhảy nhốn nháo nữa. Các bạn, ai ai vào vị trí của người đó. Sách vở để ngay ngắn trên bàn. Cô giáo bước vào lớp. Học sinh đứng dậy chào cô. Cô mặc chiếc áo dài hoa rất đẹp. Tóc cô thẳng mượt thả đến ngang lưng. Cô đặt chiếc cặp đen lên bàn và cất tiếng dịu dàng: "Hôm nay có ai đóng tiền không?"

Đề: Tả con lợn nhà em
Con lợn nhà em đầu tròn như quả bóng da, người nó hình cái hộp các-tông còn cái đuôi thì giống cái chân chống xe máy!

Đề: Tả đêm giao thừa

Em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang loáng…

Đề: Tả con gà trống nhà em

Chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái...