cập nhật thông tin liên tục--đang nạp tư liệu

Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

KHI BỘ GIÁO DỤC & ĐÀO TẠO ĐI BUÔN DỰ ÁN (Trần Mạnh Hảo)

KHI BỘ GIÁO DỤC ĐÀO TẠO ĐI BUÔN DỰ ÁN

Trần Mạnh Hảo
Xin quý vị đọc những dòng dưới đây trích trong báo “Người lao động online” để thấy Bộ Giáo Dục và Đào Tạo của ông GS.TS. thương mại Phạm Vũ Luận đã biến thành bộ làm tiền, bộ đi buôn dự án, làm tiền trắng trợn quốc dân đồng bào bằng những dự án cải cách tùy tiện, tào lao, phi khoa học, bốc hốt khủng khiếp ra sao :
“…5.000 tỉ đồng viết SGK: Quá kinh ngạc!
Thứ Tư, 22:06 16/04/2014
Bộ Giáo dục và Đào tạo đề xuất 34.000 tỉ đồng cho việc đổi mới chương trình - sách giáo khoa phổ thông, trong đó riêng việc viết sách khoảng 5.000 tỉ đồng. Các chuyên gia trong ngành cho rằng mức tiền này quá nhiều và vô lý
• Sách giáo khoa riêng: Không làm tùy tiện!
• Thủ tướng đồng ý rút đề án đổi mới sách giáo khoa
• Bộ GD-ĐT bất ngờ rút dự án 34.275 tỉ đồng đổi mới chương trình, sách giáo khoa
• Đổi mới từ ngọn, bao nhiêu cho đủ!
• Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển: "không lãng phí 34.000 tỉ đồng"
• Viết SGK chỉ hết… 5.000 tỉ đồng!
Từ kinh phí dự kiến lên đến 70.000 tỉ đồng cho dự thảo đề án Đổi mới chương trình và sách giáo khoa (SGK) phổ thông hồi giữa năm 2011, Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT) đã “khéo tính toán”, rút kinh phí đầu tư cho đề án này xuống còn hơn 34.000 tỉ đồng vào tháng 4-2014. Tuy nhiên, con số này cũng còn khá tù mù…” ( hết trích)
http://nld.com.vn/…/5000-ti-dong-viet-sgk-qua-kinh-ngac-201…
Bộ Giáo Dục ơi là Bộ Giáo Dục, Bộ đã đưa ra con số ma khủng kiếp cho CHƯƠNG TRÌNH CẢI CÁCH SÁCH GIÁO KHOA cốt để ăn chặn, ăn bớt, để tham nhũng chia nhau với con số phải nói là hại dân hại nước hay sao mà leo thang tới nấc chết người : 70.000 TỈ ĐỒNG….bị dư luận phê phán quá phải rút xuống còn non nửa là 34.000 TỈ ĐỒNG…là sao ?
Căn cứ vào sách giáo khoa môn văn mà chúng tôi ( TMH) đã đọc rất kỹ và đã phê bình hàng trăm bài thì khi Bộ giáo dục & Đào tạo càng cải cách sách giáo khoa thì sách càng sai, càng tồi tệ, gần như bộ đã giết chết môn văn trong nhà trường.
Tôi xin cá với bạn đọc trong cả nước, sau khi xơi hết 34.000 tỉ đồng của nhân dân ( không phải tiền của đảng vì đảng cũng lấy tiền của dân dùng mà không hề ngỏ lời xin dân bao giờ) để chi cho cái gọi là CHƯƠNG TRÌNH CẢI CÁCH SÁCH GIÁO KHOA, chắc chắn sách giáo khoa còn tồi tệ hơn, sai bét hơn và thảm hại hơn cái đống sách rất phi khoa học hôm nay đang góp phần đưa nền giáo dục Việt Nam xuống hố .,.


Sài Gòn ngày 24-11-2014
T.M.H.

Lạm bàn chuyện đất nước tụt hậu (Đặng Kiên Trung)




Lạm bàn chuyện đất nước tụt hậu

Đặng Kiên Trung

TS Vũ Ngọc Hoàng


Ý kiến ông Vũ Ngọc Hoàng - phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo trung ương phát biểu tại hội nghị toàn quốc “Hướng dẫn tổ chức kỷ niệm 45 năm thực hiện di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh” ông nói 40, 50 năm trước Việt Nam - Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương, nhưng nay người Hàn Quốc sang Việt Nam làm ông chủ, làm quản lý; trong khi người Việt Nam sinh sống ở Hàn Quốc chủ yếu làm ôsin! Ông là quan chức cấp cao cơ quan công tác tư tưởng của Đảng đã thẳng thắn nhìn nhận sự thật cay đắng nầy thật hiếm có!
Tôi vừa đọc bài “Đường dài vạn dặm” của Trần Hữu Tá trên báo Tuổi Trẻ ngày 20/11 cũng bàn chuyện nầy, theo tác giả “đã làm không ít người nặng lòng với dân tộc phải ưu tư”! Có lẽ tôi trong số không ít người như vậy, luôn day dứt với câu hỏi vì sao đất nước tụt hậu, biết bao giờ phát triển sánh vai cùng các cường quốc năm châu bốn biển?
Người Việt Nam vốn giàu lòng yêu nước, hiền hòa, thông minh, chịu thương, chịu khó… Những tố chất này trước chiến tranh dù trong chế độ phong kiến, thực dân cũng đã tạo dựng nên một nước Việt Nam cường thịnh không thua kém các nước trong khu vực và cũng từ những tố chất nầy tạo thành sức mạnh tổng hợp giành thắng lợi trong các cuộc kháng chiến cứu nước trước đây, nhưng vì sao ngày nay gần 40 năm hòa bình xây dựng đất nước lại ì ạch một bước tiến hai bước lùi, tụt hậu với khoàng cách rất xa so với Hàn Quốc, Nhật Bản… và có nguy cơ tụt hậu so với cả Campuchia, Myanmar?  
Nhớ chuyện xưa tôi mãi hối tiếc, nếu như khi đất nước hoà bình thống nhất sau năm 1975, những người lãnh đạo Đảng hồi ấy vì lợi ích quốc gia dân tộc không dẫm lên sai lầm cũ ở miền Bắc, với nền kinh tế miền Nam khi tiếp quản gần như nguyên vẹn, thực hiện chánh sách hòa giải hòa hợp dân tộc, không cầm tù sĩ quan, viên chức chế độ cũ, không “cải tạo tư sản”, không đưa dân thành phố về vùng “kinh tế mới”… để mọi người được tự do làm ăn sinh sống bình thường, người tài được trọng dụng… đất nước sẽ tiếp tục phát triển, không tụt hậu như ngày nay và còn phải đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức khiến con đường phát triển trở nên mờ mịt, mục tiêu công nghiệp hóa theo hướng hiện đại của Đảng đến năm 2020 xa vời!
Ai cũng biết, muốn xây dựng phát triển đất nước phải có người tài, ông cha ta gọi “nguyên khí quốc gia”. Vậy người tài của đất nước ở đâu? Trong nước, số lượng người có hàm giáo sư, tiến sĩ “đông như quân Nguyên”, nhưng người thực tài và có tấm lòng với dân, với nước vì nhiều lý do có những đóng góp xây dựng đất nước “lác đác như lá rụng mùa thu”! Ngoài nước, trong hàng vạn sĩ quan, viên chức cao cấp chế độ Sài Gòn định cư theo diện HO; cùng hàng triệu “thuyền nhân” ngày xưa phần lớn đã cao tuổi, mang trong lòng nổi u uất với chế độ mới gây khổ đau cho họ, liệu mấy người trở về góp phần xây dựng đất nước? Với con cháu của họ đã trưởng thành được học hành tử tế, khi hiểu rõ bi kịch của gia đình và nhìn về đất nước với ấn tượng không lấy gì đẹp đẻ, có mấy ai tự nguyện trở về chung tay xây dựng?
Theo tài liệu chính thức của Bộ Giáo dục đào tạo mới đây đăng trên một trang mạng nói về du học sinh Việt Nam: Tại Mỹ và các nước phương Tây có hơn 60 ngàn em, trong đó 56 ngàn du học tự túc, còn lại bằng ngân sách nhà nước. Số du học sinh tự túc có đến 70 phần trăm tìm cách ở lại nước sở tại tìm cơ hội làm việc sau khi tốt nghiệp, du học sinh nhà nước cử đi gần 100 phần trăm trở về nước, nhưng không ít em phải đối mặt với nhiều khó khăn khi chạy chọt xin việc làm với những thủ tục hành chánh phức tạp, lo lót hối lộ… Trong chương trình “Đường lên đỉnh Olympia”, một cuộc thi cho những em học sinh giỏi nhất nước, có đến 12/13 quán quân Olympia các năm ở lại làm việc nước ngoài sau thời gian du học, duy nhất có 1 người trở về Việt Nam! Với sinh viên đào tạo trong nước ra trường hàng năm rất nhiều, phần lớn không tìm được việc làm, hay việc làm không phù hợp ngành nghề đào tạo, tài năng mai một!
Sự nghiệp giáo dục đào tạo nguồn nhân lực, thu hút người tài xây dựng phát triển đất nước, đẫy lùi nguy cơ tụt hậu, rút ngắn và sang bằng khoảng cách phát triển với các nước có cùng điểm xuất phát đang là bài toán nan giải! Nếu Ban lãnh đạo Đảng không sớm nhìn nhận sự thật, có quyết sách mới thích ứng, có hiệu quả, tiếp tục kéo dài hiện thực đau buồn nầy trong vài mươi năm tới đất nước sẽ đi về đâu… ?!
                                                                          Đ.K.T
                                                                    
 http://www.viet-studies.info/kinhte/DangKienTrung_LamBanTutHau.htm

Tôi đã từng là “vật cá độ” (Vũ Trọng Khải)


 
24/11/2014

 

 

Tôi đã từng là “vật cá độ”

Vũ Trọng Khải

 

Tôi là con út trong một gia đình có 4 anh, chị em. Chị gái trên tôi lớn hơn tôi tới 7 tuổi. Trên chị gái tôi là 2 người anh trai. Như vậy là ba mẹ tôi đã “có nếp, có tẻ”, nên lẽ ra tôi đã không có mặt trên đời. Rồi ba mẹ tôi lại muốn có 1 bé gái nữa, cho đủ 2 trai, 2 gái. Không ngờ người con út của ba mẹ tôi lại là cái thằng tôi.
Vì thế, tuy đã 4-5 tuổi (vào khoảng năm 1949-1950), ba mẹ tôi vẫn cho tôi mặc đồ bé gái, với mái tóc dài, quăn lượn sóng, bóng mượt và khuôn mặt bầu bĩnh. Cứ đến chợ phiên ở làng (thuộc vùng tự do, tôi không nhớ rõ tên) mấy anh tù thường phạm được phép ra chợ chơi và mua ít đồ, lại bế tôi theo. Họ đố mọi người “bé này trai hay gái?”. Kẻ bảo tôi là bé gái, thua cuộc, phải mời mọi người thắng cuộc, bảo tôi là bé trai, 01 bát (tô) phở. Và dĩ nhiên, mấy anh tù thường phạm này với tư cách là “nhà cái”, luôn thắng cuộc, nên được ăn phở miễn phí!

Ấy là cái thời bộ tư pháp quản lý trại giam tù nhân. Lúc đó, ba tôi là giám đốc tư pháp khu 10 (gồm các tỉnh Phúc Yên, Vĩnh Yên, Phú Thọ, Yên Bái, Lào Cai, Tuyên Quang, Hà Giang), nên là cấp trên phụ trách mấy vị quản lý trại giam. Vì thế mấy anh tù thường phạm, không gây nguy hiểm cho xã hội, mới đóng được vai “nhà cái” trong cuộc cá độ “bé gái hay trai”.
Khi đã thành án, tù nhân trong nhà tù do ngành tư pháp quản lý chỉ mất quyền công dân, không mất quyền con người. Họ được cải tạo để sớm hoàn lương, chứ không phải “tôi luyện” để trở nên hung ác, tàn bạo hơn sau khi ra tù. Các công an viên không thể đến trại giam để dùng nhục hình, bức cung, buộc họ nhận thêm tội này hay tội khác với lời hứa suông “sẽ được giảm án”.
Mặt khác, do trại giam thuộc quyền quản lý của ngành tư pháp, nên công an viên muốn bắt người, buộc phải làm đúng thủ tục pháp lý theo luật tố tụng hình sự. Nếu tùy tiện bắt giam người, trại giam sẽ không nhận kẻ bị công an viên bắt. Trong thời gian tạm giam, công an viên đến nhà tù để xét hỏi, lập hồ sơ truy tố, không thể mớm cung hay dùng nhục hình buộc tội nghi phạm nhận tội theo ý mình, để lập thành tích “phá án nhanh”. Hết hạn tù theo bản án đã tuyên của tòa, hay hết thời hạn tạm giam theo luật định, trại giam đương nhiên trả tự do cho tù nhân, không cần có quyết định của bất kỳ ai.
Nhưng Bộ tư pháp đã bị giải thể năm 1960, người ta giao cho Bộ Công an quản lý trại giam. Từ đó đã xảy ra nhiều vụ án oan sai, nhiều vụ ép cung, dùng nhục hình đối với kẻ bị nghi phạm tội, để lập “thành tích phá án nhanh” hoặc buộc phạm nhân đã thành án phải nhận thêm tội này hay tội khác…, nhiều người dân bị chết trong đồn công an… Tình trạng này đã được các phương tiện thông tin đại chúng loan truyền rộng rãi trong thời gian qua, gây bức xúc, bất bình, phẫn nộ trong xã hội. Thế mà, người ta vẫn cứ hô hào cải cách tư pháp để xây dựng “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”.
Thật ra, có những điều rất đơn giản, hiển nhiên đã được thực thi rộng rãi trên thế giới, và ở Việt Nam từ trước năm 1960, không liên quan gì đến ý thức hệ, đến chủ nghĩa Mác-Lênin, đã góp phần không nhỏ trong việc ngăn ngừa sự lạm quyền của những người thi hành công vụ trong việc bắt người, điều tra xét hỏi, và xử án, thi hành án… Những quy định ngăn chặn lạm quyền này dựa trên cơ sở quản trị học, chứ chưa phải dựa trên lý thuyết tạm quyền phân lập.
1. Kế toán viên không thể kiêm nhiệm thủ quỹ, thủ kho. Ai cũng biết trong một tổ chức, nhất là tổ chức có nhiều chủ thể sở hữu, kế toán viên không được kiêm nhiệm thủ kho, thủ quỹ. Quản trị học đã chỉ ra rằng, kế toán viên là người làm thủ tục “xuất, nhập” tiền và vật tư, nếu kiêm nhiệm thủ quỹ, thủ kho, dễ dẫn đến việc tham ô, xuất nhập tiền, vật tư sai quy định của pháp luật và tổ chức đó.
Điều này ai cũng biết. Tương tự, trong tư pháp, nếu công an viên là người làm thủ tục và thực thi việc bắt giam, điều tra, xét hỏi kẻ bị họ nghi là có tội (hành vi này tương tự như kế toán viên làm thủ tục “xuất, nhập” tiền và vật tư), lại trực tiếp quản lý trại giam cả trong giai đoạn chưa thành án và giai đoạn sau thành án (tương tự như thủ kho, thủ quỹ), thì việc oan sai và dùng nhục hình trong điều tra xét hỏi và cả trong giai đoạn thi hành án (sau khi bản án do toàn án tuyên có hiệu lực) là dễ xảy ra như ta đã thấy.
Vì vậy, trại giam phải luôn do ngành tư pháp quản lý. Người quản lý trại giam thuộc bộ hay sở tư pháp đương nhiên sẽ phải quản lý cả kẻ bị nghi có tội và phạm nhân theo theo luật và quy chế của trại giam. Công an viên điều tra, xét hỏi kẻ bị nghi có tội đến xét hỏi ở trại giam dưới sự giám sát, thực thi quy chế quản lý của người quản lý trại giam thuộc ngành tư pháp. Họ không bao giờ để cho công an viên điều tra dùng nhục hình ép cung kẻ bị nghi có tội. Sau khi thành án, người quản lý trại giam không bao giờ lại ép tù nhân phải nhận thêm tội này hay tội khác. Tội của họ chỉ duy nhất có trong bản án có hiệu lực pháp lý do tòa án tuyên.
Tôi còn nhớ năm 1976, tòa của Hà Nội xử ông Tạ Đình Đề. Bà Phùng Lê Trân chủ tọa phiên tòa đã hỏi ông Đề (đại ý): sao trong tù anh đã khai nhận tội, nay lại phản cung, bác lại tất cả lời khai trước đây đã ghi trong hồ sơ vụ án. Ông Đề đã điềm tĩnh trả lời dõng dạc: Thử hỏi, nếu tôi không nhận hết tội theo ý điều tra viên thì liệu có phiên tòa hôm nay không? Mà theo luật, lời khai trước tòa có giá trị pháp lý cao hơn lời khai trong trại giam. Việc dùng nhục hình bức cung đã xảy ra phổ biến từ khi trại giam do bộ công an quản lý.
Hiện nay, có người đề xuất giao lại trại giam cho bộ tư pháp quản lý, nhưng không được chấp nhận với lý do là bộ tư pháp không có đủ bộ máy nhân sự để quản lý trại giam (?). Thử hỏi, thời kháng chiến chống Pháp, nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa mới được hình thành, tại sao bộ tư pháp đã quản lý trại giam tốt như vậy, cải tạo tù nhân, chứ không biến họ thành kẻ căm thù đời, trả thù đời. Ở các nước phát triển, nhà tù còn do tư nhân đầu tư xây dựng và quản lý. Chính phủ hay tòa án đã thuê các nhà tù tư nhân giam giữ, cải tạo tù nhân, làm giảm gánh nặng cho ngân sách và bộ máy nhà nước. Bây giờ, điều đó người ta gọi bằng mỹ từ “xã hội hóa”, thay vì “tư nhân hóa” các hoạt động của xã hội dân sự dưới sự quản lý của nhà nước pháp quyền.
2. Tòa án được thiết lập theo vùng.
Để tránh sự can thiệp của cơ quan hành pháp (chính quyền các cấp huyện, tỉnh), người ta thành lập tòa án 3 cấp theo vùng, không theo đơn vị hành chính. Tùy theo qui mô dân số và yếu tố địa lí, giao thông, các tòa án sơ thẩm liên huyện, phúc thẩm liên tỉnh được thiết lập. Và bên cạnh mỗi tòa án là viện công tố chứ không phải là viện kiểm sát vừa đóng vai trò công tố (buộc tội) vừa đóng vai trò kiểm tra hoạt động tư pháp theo kiểu “vừa đá bóng, vừa thổi còi”.
3. Thẩm phán do chủ tịch nước bổ nhiệm, nhưng không theo nhiệm kì quốc hội hay chủ tịch nước. Chế độ thẩm phán suốt đời đảm bảo tính độc lập xét xử của họ. Họ chỉ bị bãi nhiệm khi không còn đủ sức khỏe hay phạm tội do một tòa án riêng xét xử.
4. Việc bồi dưỡng thường xuyên để nâng cao năng lực của thẩm phán do ngành tư pháp đảm nhiệm, nhất là bồi dưỡng theo phương pháp tình huống (case study), phân tích đánh giá các án lệ… Trong thời gian làm giám đốc tư pháp khu 10, ba tôi đã rất tích cực và thành công trong việc bồi dưỡng nâng cao năng lực của thẩm phán các tòa án trong khu 10. Rất tiếc là sau cuộc tranh luận với ông Quang Đạm trên báo Sự thật về vai trò độc lập của tư pháp, ba tôi đã không còn giữ chức giám đốc tư pháp khu 10 nữa.
5. Để thật sự chống dùng nhục hình ép cung, việc xét hỏi, lập hồ sơ vụ án của điều tra viên phải được thực hiện khi có luật sư; biên bản lấy cung phải có chữ kí của luật sư sẽ mới có giá trị pháp lý. Ước muốn này có “xa xỉ” quá không?!
Tất cả các qui định trên đây thật đơn giản, dễ hiểu, dễ thực hiện và đã thực hiện ở nước ta từ trước năm 1960. Nhưng không hiểu vì sao, những nhà cải cách tư pháp hiện nay vẫn chưa “ngộ”. Những điều này còn chưa được chấp nhận trong cải cách tư pháp, sửa đổi luật tố tụng hình sự, thì quyền được im lặng của người bị nghi có tội khó có thể được Bộ Công an và Quốc hội chấp thuận. Bao giờ nguyên tắc “sót còn hơn sai”, “suy đoán vô tội” sẽ được tôn trọng , từ khâu khởi tố, bắt tạm giam, điều tra xét hỏi, xử án, tuyên án, giam giữ phạm nhân?!
Bao giờ có sự tranh luận bình đẳng giữa công tố viên buộc tội và luật sư bào chữa gỡ tội? Và bao giờ kết quả tranh luận này là cơ sở quan trọng nhất để tòa án tuyên án?! Bao giờ cho đến ngày xưa, cái thời tôi bị làm “vật cá độ” ấy?! Khó lắm thay.Tại cái nước mình nó thế.

11/2014
V.T.K.
http://www.boxitvn.net/bai/30926

Tuyên cáo Việt Nam độc lập: Báo Nhân Dân hay LS Lê Công Định đúng?(Minh Tâm/VNTB)


Tuyên cáo Việt Nam độc lập: Báo Nhân Dân hay LS Lê Công Định đúng?

Minh Tâm




(VNTB) - “Bởi người Việt Nam am hiểu lịch sử dân tộc đều biết ngày 11-3-1945 Bảo Đại ký đạo dụ “Tuyên cáo Việt Nam độc lập”, ra tuyên bố này khác,... là do sức ép của phát-xít Nhật, qua đó chấp nhận thay thế thế lực ngoại xâm đô hộ này (Pháp) bằng thế lực ngoại xâm đô hộ khác (phát-xít Nhật)”.

Trong bài viết “Sự tráo trở của một người từng là... luật sư!”, báo Nhân Dân đã có đoạn viết như trên, và cho rằng cựu luật sư (LS) Lê Công Định đã “tự chứng tỏ anh ta hoặc là người rất kém hiểu biết lịch sử, hoặc cố tình xuyên tạc lịch sử để phủ nhận một sự kiện, một giá trị quan trọng của đất nước Việt Nam”. Sự kiện “giá trị quan trọng” mà báo Nhân Dân muốn nói đến là ngày 02-09-1945.

Cựu LS Lê Công Định thì cho rằng, ngày 11-3-1945, Bảo Đại ký đạo dụ “Tuyên cáo Việt Nam độc lập”, hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ là thời điểm đáng lưu ý... xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11-3-1945.

Góc nhìn Phạm Cao Dương

Giáo sư Phạm Cao Dương, nguyên giáo sư ĐH Sư Phạm Sài Gòn trước 1975; hiện giảng dạy các lớp về Việt Nam tại Dại học University of California Los Angeles. Ông là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu sử học như: Thực Trạng Của Giới Nông Dân Việt Nam Dưới Thời Pháp Thuộc (VN: Khai Trí, 1967); Thượng Cổ Sử Tây Phương, tập I: Tây Á và Ai Cập. (VN: Trình Bày, 1967); Phi Châu Da Đen (VN: Trình Bày, 1969); Lịch Sử Các Nền Văn Minh Thế Giới, 3 tập (VN, Trình Bày, 1970, 1973); Lược Sử Dân Tộc Việt Nam, tập I (Hoa Kỳ: Truyền Thống Việt, 1987); Vietnamese Peasants under French Domination (Hoa Kỳ, University of Berkeley and University Press of America, 1985)…

Trong khảo luận “Những nỗ lực của cựu hoàng đế Bảo Đại”, GS Phạm Cao Dương, viết:

“Thần dân cũ của ông (tức Bảo Đại) không mấy ai để ý tới sự qua đời của ông, trái với cái chết của một quốc vương khác trẻ hơn ông nhưng đồng thời với ông và cũng phải đối phó với vấn đề độc lập của quốc gia giống như ông sau này. Tôi muốn nói tới Cựu Hoàng Norodom Sihanouk của xứ Căm Bốt.

Giống nhưng khác với Bảo Đại ở đường lối đấu tranh vì trong đời ông, Sihanouk đã có thời dùng bạo lực để đàn áp đối lập, đã cộng tác với Khmer Đỏ, tổ chức Cộng Sản Căm Bốt chịu ảnh hưởng của Trung Cộng của các lãnh tụ Pol Pot và Ieng Sary, một thời đã mang họa diệt chủng đến cho xứ Căm Bốt khiến cho hàng triệu người dân của xứ này bị tàn sát bằng đủ mọi phương tiện với hàng núi xương được phát hiện, cho đến nay vẫn được bảo tồn coi như di tích của một thời đen tối nhất trong lịch sử của dân tộc Khmer.

Còn Bảo Đại thì tuyệt đối không, kể cả việc ông đã từ chối không chấp nhận cho người Nhật đứng ra bảo vệ lãnh thổ, hoàng cung và an ninh cho chính ngôi vị và bản thân ông, chống lại cuộc nổi dậy của Việt Minh và những người cộng sản hồi tháng Tám năm 1945 theo trách nhiệm giữ gìn trật tự mà quốc tế giao cho họ. Lý do đơn giản là vì Bảo Đại không muốn dùng người ngoại quốc để chống lại người Việt Nam, đồng bào của ông và thần dân của ông”.

Tuyên cáo Việt Nam độc lập

Một nghiên cứu công bố của Dommen, Arthur. The Indochinese Experience of the French and the Americans. Bloomington, IN: Đại học Indiana Press, 2001, trang 83, cho biết:  

Ngày 9-3-1945, khi tình hình chiến tranh Thái Bình Dương biến đổi bất lợi, Pháp chuẩn bị đón quân Đồng Minh đổ bộ vào Đông Dương, Đế quốc Nhật Bản đảo chính Pháp, tống giam nhiều quan chức và tước khí giới của quân đội Pháp tại Đông Dương.

Đại sứ Nhật tại Đông Dương là Matsumoto Shunichi giao cho đại diện Pháp là Toàn quyền Đông Dương Đô đốc Jean Decoux tối hậu thư đòi người Pháp phải chấp nhận vô điều kiện quyền chỉ huy của Nhật trên mọi phương diện. Tại Huế, Đại úy Kanebo Noburu trình báo hoàng đế Bảo Đại quyền lực của Pháp đã bị loại. Cùng chiều hướng đó Đế quốc Nhật Bản thỏa thuận trao trả độc lập cho Việt Nam trên danh nghĩa.

Hai ngày sau, 11-3-1945, hoàng đế Bảo Đại triệu cố vấn tối cao của Nhật là Đại sứ Yokoyama Masayuki vào điện Kiến Trung để chứng kiến việc tuyên bố Việt Nam độc lập. Cùng đi với Yokoyama là tổng lãnh sự Konagaya Akira và lãnh sự Watanabe Taizo. Bản tuyên cáo có chữ ký của sáu vị thượng thư trong Cơ mật Viện là Phạm Quỳnh, Hồ Đắc Khải, Nguyễn Phúc Ưng Úy, Bùi Bằng Đoàn, Trần Thanh Đạt, và Trương Như Đính.

Ngày 12-3-1945, hoàng đế Bảo Đại lại triệu tập Đại sứ Yokoyama Masayuki và trao cho ông bản tuyên cáo. Kể từ ngày hôm sau 13-3-1945, báo giới khắp Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ đồng loạt loan tin Việt Nam độc lập.

Với Dụ số 1 ra ngày 17-3, Hoàng đế nêu khẩu hiệu “Dân vi quý” (Hán-Việt: 民爲貴; lấy dân làm quý) làm phương châm trị quốc. Ông giải tán nội các cũ, các Thượng thư đồng loạt từ chức. Nhà sử học Trần Trọng Kim được Hoàng đế vời ra Huế trao nhiệm vụ thành lập tân nội các, trở thành Thủ tướng đầu tiên của Đế quốc Việt Nam. Sau đó, vào ngày 18-8-1945, Hoàng đế Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam một lần nữa.

Chính Phủ Trần Trọng Kim đã được thành lập với các bộ trưởng đều là những nhà tân học có khả năng, và đạo đức nổi tiếng đương thời đứng đầu bởi nhà giáo kiêm học giả Trần Trọng Kim, tác giả của những bộ sách Giáo Khoa Thư và nhất là bộ Việt Nam Sử Lược hiện vẫn còn thông dụng, với sự cộng tác của những tên tuổi quen thuộc với học giới đương thời như GS Hoàng Xuân Hãn, LS Vũ Văn Hiền, LS kiêm nhà báo Phan Anh, LS Trần Văn Chương…

Hiệp định Élysée

GS Phạm Cao Dương cho rằng cần ghi nhận công lao của cựu Hoàng đế Bảo Đại về Hiệp định Élysée mà ông đã đạt được ngày 8-3-1949, sau một thời gian dài thương thuyết, dưới hình thức trao đổi văn kiện giữa ông và Tổng Thống Pháp Vincent Auriol.

Với Hiệp định Élysée, Quốc Gia Việt Nam đã hình thành để những ai không chấp nhận chính quyền cộng sản do ông Hồ Chí Minh lãnh đạo có chỗ trở về trong danh nghĩa của những công dân của một nước Việt Nam độc lập.

Bắt đầu từ thời điểm 14-6-1949, khi Nam Kỳ trở về với lãnh thổ của Quốc Gia Việt Nam và cho đến khi Hiệp Định Genève được thông qua và trở thành có hiệu lực, Chính quyền Quốc Gia Việt Nam của Quốc Trưởng Bảo Đại đã chính thức và hợp pháp kiểm soát những miền đất phía trên vĩ tuyến này, từ Lào Cai, Lai Châu, Cao Bằng, Lạng Sơn, Móng Cái… cho tới Hà Tiên và mũi Cà Mau, từ đồng bằng cho tới các cao nguyên do người Pháp chiếm giữ trước đó và trao trả.

“Nên nhớ là với Thỏa Ước Sơ Bộ ngày 6-3-1946, ông Hồ Chí Minh ký với đại diện Cao Ủy Pháp ở Đông Dương Jean Sainteny và Tạm Ước 14 tháng 9 ký với Bộ Trưởng Pháp Quốc Hải Ngoại Marius Moutet vấn đề thống nhất xứ Nam Kỳ chưa được giải quyết. Nói cách khác Nam kỳ cho tới ngày 14 tháng 6, trước khi được Bảo Đại thu hồi vẫn thuộc quyền cai quản của người Pháp theo các Hòa Ước 1862 và 1874. Sau ngày 14 tháng 6 năm 1954, xứ này mới thực sự trở về với lãnh thổ của Quốc Gia Việt Nam, sau này là Việt Nam Cộng Hòa và luôn luôn nằm ngoài lãnh thổ của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà cho mãi đến sau ngày 30 tháng 4 năm 1975”.

GS Phạm Cao Dương, phân tích.

“Tất nhiên, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nên khi thắng cuộc người ta có thể diễn giải mọi sự kiện lịch sử theo ý riêng của mình…”, cựu LS Lê Công Định đã viết như vậy, và cũng chính điều này đã khiến ông bị nhiều công kích, trong đó có bài báo “Sự tráo trở của một người từng là... luật sư!” như đã nói ở trên.
 
http://www.ijavn.org/2014/11/tuyen-cao-viet-nam-oc-lap-bao-nhan-dan.html

Nhà văn Nguyễn Quang Vinh--LỌC TIN CUỐI NGÀY ( 24/11): KHÔNG MAY.

LỌC TIN CUỐI NGÀY ( 24/11): KHÔNG MAY.
1.
Báo Lao Động hạ một chữ "không may" vào trường hơp ông Truyền thật giỏi, bản thân cái chữ "không may" trong bài này đã bật ra một thông điệp lớn, cần phải vạch mặt chỉ tên vô số những quan giàu khác, nhiều vô tận, cứ hễ quan là giàu, đó là chuyện gần như tất yếu, cuộc đời nó khốn nạn nhỉ, ai đời công bộc lai giàu sang hơn chủ nhân của nó?
+Về việc không chịu trả nhà công vụ không chỉ riêng ông Trần Văn Truyền mà còn không ít cán bộ. Nay chỉ nêu ra trường hợp của ông Truyền là không công bằng, mà cần phải công khai danh sách tất cả các cán bộ hiện nay không chịu trả nhà công vụ. Đã có nhiều ý kiến đề xuất nên công bố danh sách những người về hưu không chịu trả nhà công vụ, ghi cụ thể địa chỉ nhà để người dân được biết. Nhưng đến nay, vì cả nể hay lý do nào khác đã chưa thực hiện nghiêm túc. Hy vọng sau vụ ông Trần Văn Truyền, nhiều người sẽ sợ mà đem nhà trả cho Nhà nước.
Dư luận đặt vấn đề “có bao nhiêu ông Trần Văn Truyền” không phải là không có lý.
(http://laodong.com.vn/…/khong-may-cho-ong-tran-van-truyen-2…)

2.
Từ cái chuyện "không may" của ông Truyền, bà con trong Nam gọi là hên xui, thì đúng như báo Tuổi Trẻ đặt vấn đề rất hay, hay ở ngay tiêu đề bài báo:
+Chặt cái gốc đặc quyền, đặc lợi
Về chuyện vi phạm chính sách nhà đất của nguyên tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền, ông Nguyễn Đình Hương (nguyên phó trưởng Ban Tổ chức trung ương) cho rằng cần phải kỷ luật Đảng với ông Truyền. (http://tuoitre.vn/…/chat-cai-goc-dac-quyen-dac-…/675603.html)

3.
Và ông Truyền "không may" lộ hành vi tham nhũng "nhờ" 6 cơ quan suốt ngày đêm theo dõi, kiểm soát ông cũng "không may" vô trách nhiệm mà thôi, cho nên nhân đây cũng phải phối kết hợp xói cho kỹ thói bao che, cả nể, cùng bè cùng cánh mà sinh ra....một lũ ông Truyền:
+http://www.baomoi.com/6-co-quan-giam-sat-ong…/…/15340080.epi

4.
Lý do về sự "không may"để lọt kiểu như ông Truyền đã được báo Giáo dục Việt Nam phân tích rất kỹ càng:
+
Vuốt ve vùng cấm và ý kiến dân biểu
"Bất cứ cuộc thanh tra nào, bất cứ vụ giải quyết án nào cũng đều có “chạy”. Chạy trực tiếp, chạy gián tiếp, chạy nhiều, chạy ít tùy mỗi việc..."(http://giaoduc.net.vn/gdvn-post152593.gd)

5.
Hy vọng, thêm cái công tắc- ông Phúc gọi cho sang gọi là thẻ thông minh, thì các đai biểu Quốc hội kiểu gì cũng "không may" bị phát hiện trốn họp hoặc...ngủ:
+Kỳ họp sau, ĐB Quốc hội sẽ có thẻ thông minh
Từ kỳ họp sau, mỗi đại biểu được phát một thẻ thông minh để cắm vào vị trí trên bàn của mình. Cắm thẻ mới khởi động được tất cả các hệ thống như điện, máy tính… (http://tuoitre.vn/…/nhieu-dai-bieu-quoc-hoi-van…/675828.html)

6.
Chỉ mong "không may" quốc hội ấn nút để hủy cái kiểu bỏ phiếu tín nhiệm 3 loại tào lao này đi, bỏ phiếu mà mặc định ai cũng tín nhiệm thì bỏ phiếu làm cái giề...
+Tuần cuối, QH ấn nút quyết số phận phiếu tín nhiệm
- QH sẽ ấn nút quyết định có thông qua hay không Nghị quyết 35 sửa đổi về lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm các chức danh do QH, HĐND bầu hoặc phê chuẩn trong phiên họp được phát thanh, truyền hình trực tiếp trước nhân dân cả nước.(http://vietnamnet.vn/…/tuan-cuoi--qh-an-nut-quyet-so-phan-p…)

7.
Hóa ra người ta cũng tìm ra giải pháp ác liệt nhỉ, hễ có tàu ma, ụ nổi "không may" mua đồ dởm thì từ này cứ đánh chìm làm vành đai bảo vệ đảo cơ đấy:
+ Tàu ma, ụ nổi Vinashin, Vinalines: Cho đánh chìm để giữ đảo?
Những tàu lash của Vinashin hoàn toàn có thể đánh chìm để giữ đảo như cách Philippines làm, hoặc tàu Hoa Sen có thể hoán cải thành tàu vận tải quân sự (http://baodatviet.vn/…/tau-ma-u-noi-vinashin-vinalines-cho…/)

8.
Kinh, thật "không may" cho nhà báo, đi điều tra cái nhà to của quan chức to bỗng "không may" gặp phải phu nhân của quan mồm to như cổng nhà, chửi nhà báo xoen xoét cứ như phở chửi:
+Vợ Giám đốc Sở Tài chính Hải Dương thóa mạ phóng viên
Khi phóng viên ANTT.VN đi tác nghiệp, vợ Giám đốc Sở Tài chính Hải Dương Nguyễn Trọng Hưng đã dùng lời lẽ chợ búa, thóa mạ... Việc cản trở nhà báo hoạt động nghiệp vụ còn có sự tham gia của con trai Phó Chánh văn phòng UBND tỉnh Hải Dương.(http://antt.vn/vo-giam-doc-so-tai-chinh-hai-duong-thoa-ma-p…)

9.
Sự bất bình thường này Chính phủ phải biết chứ nhỉ, nếu "không may" Chính phủ chưa biết thì cũng phải tìm cách thông tin cho Chính phủ biết chứ nhỉ, chứ sao mua giá cao của Trung Quốc, mà ép giá rẻ các nhà máy điện trọng nước?
+ EVN mua điện giá cao từ Trung Quốc: Chuyện lại "nóng"
Mua điện của Trung Quốc với giá cao nhưng EVN lại ép giá chỉ bằng 1/2 đối với các nhà máy thủy điện vừa và nhỏ trong nước. (http://baodatviet.vn/…/evn-mua-dien-gia-cao-tu-trung-quoc-…/)

10.
Anh Thăng Bộ trưởng đừng làm nhà cháu run đó nhá, không may run quá nhà cháu bỏ không đi máy bay nữa đấy, hãi quá cơ:
+
Mất điện ở Tân Sơn Nhất: “Không loại trừ khả năng có phá hoại”
Liên tiếp các sự cố hàng không xảy ra và chỉ có may mắn mới tránh được những vụ tai nạn gây chấn động...(http://vneconomy.vn/…/mat-dien-o-tan-son-nhat-khong-loai-tr…)

11.
Báo Thanh Niên phát hiện cái này rất là ...sinh viên, nhỡ "không may" thành sinh viên thì cứ lên giảng đường ngủ cho nó đã hả các bác?
+
Lên giảng đường... để ngủ
Trên các giảng đường đại học thường dễ bắt gặp hình ảnh nhiều sinh viên vật vờ hoặc gục ngủ trên bàn. Những sinh viên này không ý thức được rằng họ đang lãng phí tri thức, tiền bạc và có khi đánh mất cả tương lai…(http://www.thanhnien.com.vn/…/2…/len-giang-duong-de-ngu.aspx)

12.
Tướng Trung Quốc "không may" tham nhũng là đồng loạt tự sát các bác ạ:
+
Hàng loạt tướng Trung Quốc tự sát vì bị điều tra tham nhũng?
Trong vòng ba tháng gần đây, 3 tướng quân đội Trung Quốc đã tự sát vì bị điều tra tham nhũng. Các nhà quan sát chính trị xem những vụ tự tử này là hậu quả từ chiến dịch chống tham nhũng của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.(http://www.thanhnien.com.vn/…/hang-loat-tuong-trung-quoc-tu…)


Vụ sân bay Tân Sơn Nhất mất điện: Đình chỉ công tác một Phó giám đốc Quản lý bay miền Nam(TN)

Vụ sân bay Tân Sơn Nhất mất điện:
Đình chỉ công tác một Phó giám đốc Quản lý bay miền Nam

23/11/2014



(TNO) Hôm nay, thêm 3 cán bộ của Công ty Quản lý bay miền Nam bị đình chỉ công tác để làm rõ trách nhiệm liên quan đến sự cố mất điện tại sân bay Tân Sơn Nhất hôm 20.11.
Nhiều chuyến bay nước ngoài đến sân bay Tân Sơn Nhất hôm 20.11 đã bị
trễ do sự cố mất điện - Ảnh: Mai Vọng

Tổng giám đốc Tổng công ty quản lý bay Việt Nam đã ban hành quyết định đình chỉ công tác đối với ông Trần Công, Phó giám đốc phụ trách kỹ thuật, ông Lê Văn Tính, Trưởng trung tâm bảo đảm kỹ thuật và ông Nguyễn Quốc Phú, Phó trưởng trung tâm bảo đảm kỹ thuật, Công ty Quản lý bay miền Nam trong thời gian 15 ngày (kể từ ngày 23.11). Ba ông này bị đình chỉ để thực hiện kiểm điểm và xử lý trách nhiệm trong việc để xảy ra sự cố mất điện tại Trung tâm Kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh và cơ sở kiểm soát tiếp cận Tân Sơn Nhất (AACC Hồ Chí Minh) ngày 20.11.

Trước đó, ngày 21.11, Tổng giám đốc Công ty quản lý bay miền Nam cũng đã quyết định đình chỉ công tác trong thời gian 15 ngày để phục vụ việc điều tra sự cố đối với ông Lê Trí Tình, kíp trưởng và ông Phạm Văn Dũng, nhân viên kíp trực điện nguồn thuộc Đội bảo đảm môi trường kỹ thuật, Trung tâm Bảo đảm kỹ thuật, Công ty Quản lý bay miền Nam.

Liên quan đến sự cố kỹ thuật đặc biệt nghiêm trọng sập đồng thời 3 hệ thống lưu điện UPS khiến AACC Hồ Chí Minh mất điện, ảnh hưởng đến 92 chuyến bay, Cục Hàng không Việt Nam đã thành lập đoàn điều tra sự cố, phối hợp với Tổng công ty quản lý bay Việt Nam tổ chức điều tra, xác minh và làm rõ nguyên nhân trước ngày 29.11.

Theo Cục Hàng không Việt Nam, đây là sự cố kỹ thuật đặc biệt nghiêm trọng lần đầu tiên xảy ra tại Việt Nam. Nhiều máy bay trong vùng thông báo bay Hồ Chí Minh, Hà Nội, Sanya, Phnom Penh, Singapore, Kuala Lumpur đã phải đình hoãn cất cánh, quay trở lại sân bay khởi hành hoặc hạ cánh tại sân bay dự bị.

Hiện Cục Hàng không vẫn chưa đưa ra con số thống kê thiệt hại chính thức mà các hãng hàng không phải chịu do sự cố trên.


Mai Hà
http://www.thegioinguoiviet.net/showthread.php?p=134036#post134036

Luật sư Trần Quốc Thuận: 'Ủy viên Bộ chính trị hãy công khai tài sản' (Theo BBC)

24-11-2014

Luật sư Trần Quốc Thuận: 'Ủy viên Bộ chính trị hãy công khai tài sản'

Nhân vụ việc Tổng Thanh tra Chính phủ VN bị tuyên bố vi phạm, mắc khuyết điểm về 'chính sách nhà, đất' khi 'sở hữu quá nhiều' bất động sản có giá trị, một nhà quan sát trong nước kêu gọi các lãnh đạo cao cấp trong Bộ Chính trị, Chính phủ, Quốc hội 'công khai tài sản' ra toàn dân.

Trao đổi với BBC hôm 22/11/2014 từ Sài Gòn, luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, nói:

"Tôi hy vọng sau vụ ông Truyền thì có thể Đảng và Nhà nước sẽ đẩy mạnh cuộc đấu tranh chống tham nhũng và đặc biệt trên Facebook, trên Internet, người ta sẽ có dịp đưa hình ảnh những người có tài sản lớn lên.

"Cái đó cũng là việc đấu tranh chống tham nhũng và góp phần xây dựng nhà nước này trong sạch, vững mạnh. Cái đó là điều tốt."

Trước câu hỏi vì sao đợt này chỉ có một mình ông Trần Văn Truyền bị đưa khuyết điểm, sai phạm ra công bố, mà không phải là những quan chức lãnh đạo, cấp cao nào khác nữa, ông Thuận nói:

"Trước nhất là ông Trần Văn Truyền nghỉ hưu rồi, mạng lưới quyền lực suy giảm rồi cho nên ông bị đưa ra, còn những người đương đầy quyền lực thì việc đưa ra cũng không dễ.

"Hay nói một cách thẳng thắn là không ai đưa ra chọc với những người đang 'cầm gươm, cầm súng', cho nên chưa biết có đưa ra được không, họ lại bắn trước, họ lại chém trước.

" Hãy công khai làm gương"

Theo luật sư Thuận, đã tới lúc các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam trong các cơ quan quyền lực đứng đầu của Đảng và Nhà nước tỏ ra 'gương mẫu', ông nói:

"Cho nên vấn đề quan trọng là bây giờ phải công khai tài sản của mấy ông ấy lên, mà trước hết là mấy ông lớn, các vị trong Bộ Chính trị, các vị trong Chính phủ là phải công khai trước.

"Rồi tiếp tục là các đồng chí Thường vụ Quốc hội là công khai hết đi, công khai in một cái đặc san trong đó. Đặc san có thể bán vài triệu bạc người ta cũng mua. Và yêu cầu nhân dân giám sát mà theo Hiến pháp mới là bây giờ Đảng phải theo sự giám sát của nhân dân."

Theo luật sư Thuận, việc giám sát này tập trung trọng tâm chính vào 'tài sản, đạo đức và chủ trương."
Ông nói: "Giám sát là tài sản là chính, giám sát đạo đức, rồi giám sát chủ trương làm việc - chủ trương có sai, đúng hay không, những việc ông ban hành có sai, đúng, gây thiệt hại hay không...

"Từ việc ông Truyền, nên chăng, muốn lấy lòng tin của nhân dân một cách rõ ràng thì công khai tài sản đăng trên báo hết, tất cả các ông lãnh đạo cấp cao, rồi lần lần xuống các địa phương, làm gương trước, cũng như Nghị quyết Trung ương IV là phải kiểm điểm từ trên kiểm điểm xuống," cựu quan chức Văn phòng Quốc hội Việt Nam nói với BBC.

http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/11/luat-su-tran-quoc-thuan-uy-vien-bo.html