cập nhật thông tin liên tục--đang nạp tư liệu

Thứ Năm, ngày 23 tháng 10 năm 2014

Blogger Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) được thả vì lý do nhân đạo(Infonet)

23/10/14

Blogger Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) được thả vì lý do nhân đạo

Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng cho biết Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép xuất cảnh sang Hoa Kỳ vì lý do nhân đạo.
Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Phạm Thu Hằng (Ảnh: Lương Minh)

Tại cuộc họp báo thường kỳ tháng 10 của Bộ Ngoại giao Việt Nam, được tổ chức chiều ngày 23/10, trả lời câu hỏi của phóng viên rằng liệu việc trả tự do đối blogger Nguyễn Văn Hải có phù hợp với quy định của luật pháp Việt Nam hay không? Bởi lẽ trường hợp của phạm nhân Nguyễn Văn Hải chưa đáp ứng được những điều kiện về đặc xá trước thời hạn.
Trả lời câu hỏi này của phóng viên, Phó phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Phạm Thu Hằng cho biết, Nhà nước Việt Nam đã quyết định tạm đình chỉ chấp hành hình phạt tù đối với Nguyễn Văn Hải và cho phép xuất cảnh sang Hoa Kỳ vì lý do nhân đạo.
Nguyễn Văn Hải (tức blogger Điếu Cày) bị bắt ngày 20/4/2008 tại TP.HCM. Ngày 10/9/2008, Nguyễn Văn Hải bị tòa án tuyên phạt 30 tháng tù giam vì tội trốn thuế. Tháng 4/2012, Nguyễn Văn Hải bị tòa án xét xử thêm về tội "tuyên truyền chống phá nhà nước" theo điều 88 Bộ Luật Hình sự và bị tuyên án 12 năm tù giam.
Ngày 21/10/2014, Nguyễn Văn Hải được tạm đình chỉ chấp hành án và được phép xuất cảnh sang Los Angeles, Hoa Kỳ.

Lương Minh 
http://infonet.vn/blogger-nguyen-van-hai-dieu-cay-duoc-tha-vi-ly-do-nhan-dao-post147848.info

Tiểu thương An Đông Plaza đóng sạp, tụ tập phản đối chủ đầu tư(VNE)

Thứ năm, 23/10/2014

Tiểu thương An Đông Plaza đóng sạp, tụ tập phản đối chủ đầu tư

Sáng 23/10, hàng trăm tiểu thương ở Trung tâm thương mại An Đông Plaza đóng cửa sạp, căng băng rôn phản đối chủ đầu tư tăng giá cho thuê. 
Tham gia phản đối, một tiểu thương tên Hương cho biết khi nhận được thông báo của chủ đầu tư về đợt tăng giá mới, các hộ kinh doanh đã đề nghị ban quản lý thương thảo lại, nhưng không nhận được trả lời thỏa đáng và vẫn áp dụng mức dự kiến.
"Kinh doanh cả chục năm ở đây, chúng tôi biết thị trường có nhiều biến động, nên chấp nhận giá thuê tăng cao hơn so với trước đó, có thể là gấp đôi. Tuy nhiên, mức giá mà chủ đầu tư đề xuất cao gấp 8 lần giá cũ thì làm sao chúng tôi kinh doanh", chị Hương nói.

c-final-3311-1414036849.jpg
Hàng trăm tiểu thương An Đông Plaza ngừng kinh doanh, tụ tập phản đối chủ đầu tư. Ảnh: Hồng Châu

Còn chị Trang chủ sạp quần áo cho biết, hôm 22/10, ban quản lý đã yêu cầu tiểu thương lên thỏa thuận hợp đồng, nhưng không hề thay đổi mức giá thông báo trước đó, cũng như đưa ra hướng giải quyết hợp lý. Điều này khiến tiểu thương tiếp tục bức xúc, quyết định đóng sạp để gây áp lực lên ban quản lý.
Chị này cho biết thêm, toàn bộ tiểu thương cũng đã làm đơn khiếu nại lên Sở Công Thương TP HCM và Ủy ban nhân dân quận 5 để nhờ hỗ trợ giải quyết. Tuy nhiên, các cơ quan đều trả lời không liên quan, cho rằng trung tâm thương mại có chủ đầu tư tư nhân, nên nhà chức trách không can thiệp.
"Vì không biết trông cậy vào ai nên chúng tôi buộc phải đóng cửa kinh doanh và tràn ra đường để phản đối nhà đầu tư. Nếu nhà đầu tư viết cam kết hạ giá và cho thuê với thời gian hợp lý chúng tôi sẽ giải tán, còn không tiểu thương vẫn cứ đứng đây cho tới khi nào họ có câu trả lời thích đáng", chị Trang nói.

d-final-4616-1414036849.jpg
Khoảng 80% kios ở An Đông Plaza đã đóng cửa trong sáng 23/10.

Trước tình hình trên, ông Nguyễn Văn Hải, Giám đốc An Đông Plaza đã phải xuống trước sảnh tòa nhà và ra tận ngoài đường để vận động tiểu thương ngưng việc tụ tập, nhưng sự việc chưa có dấu hiệu thay đổi.
"Tôi đề nghị toàn bộ tiểu thương bình tĩnh, ban quản lý hứa sẽ thảo luận và đưa ra mức giá hợp lý trong vòng 3 ngày tới", ông Hải lặp lại nhiều lần.
Mặc dù Giám đốc An Đông Plaza đưa ra khá nhiều giải thích, nhưng hầu hết tiểu thương ở đây vẫn yêu cầu ban quản lý phải viết cam kết "giấy trắng mực đen" có ký và đóng dấu đầy đủ. Mặt khác, phải tổ chức họp báo, đối thoại với tiểu thương và nhà chức trách thì họ mới ngưng phản đối.
Trước đó một tuần, tiểu thương ở trung tâm thương mại này cũng đã tập trung trước tiền sảnh để phản đối chủ đầu tư thông báo tăng giá bất hợp lý cho đợt thuê mới.
Theo quy định mà ban quản lý đưa ra cách đây 2 tuần, trong đợt thuê mới bắt đầu từ 7/2/2015, tiểu thương trong nhóm ký hợp đồng mới (đã hết hạn hợp đồng 10 năm) phải trả sạp hoặc nếu tiếp tục kinh doanh thì phải thuê với giá mới. Mức giá này cao hơn trước tối đa khoảng 8 lần, tùy từng khu vực. Cụ thể, năm 2004, giá sang nhượng một kios 19.000-28.000 USD thời hạn 10 năm, nay chủ đầu tư gửi thông báo yêu cầu chủ gian hàng lên công ty ký hợp đồng thuê mới với  giá 60.000-200.000 USD, nhưng chỉ trong 5 năm.
b-final-9549-1414037997.jpg
Giám đốc An Đông Plaza phải xuống tận nơi để giải thích cho tiểu thương về chủ trương, nhưng không được chấp thuận.
 
Giải thích cho nguyên nhân tăng giá, ban quản lý ở đây cho biết, mức giá thuê mới do An Đông Plaza đề xuất được tính toán trên nguyên tắc giá thị trường, trong đó có tính tới tình hình kinh doanh chung tại trung tâm, các yếu tố lạm phát, trượt giá, nhu cầu đầu tư mới và nâng cấp các trang thiết bị bảo đảm an toàn cũng như tạo điều kiện thuận tiện cho việc kinh doanh của tiểu thương, lẫn người mua sắm. Cùng với mức giá thuê mới, An Đông Plaza cũng đề xuất việc thống nhất thời hạn của mỗi hợp đồng thuê là 5 năm để dễ quản lý. 
"Từ xưa đến nay, An Đông Plaza vẫn tiến hành hỗ trợ các tiểu thương không đạt điều kiện bằng cách miễn giảm tiền thuê mặt bằng trong 2 năm. Tổng số tiền đã miễn giảm lên tới vài trăm tỷ đồng", ban quản lý cho biết.
Hồng Châu
 

Đâu phải chuyện bên bàn nhậu! (Đoàn Khắc Xuyên/TBKTSG)

Đâu phải chuyện bên bàn nhậu!
 Thứ Năm,  23/10/2014
Đoàn Khắc Xuyên

Phối cảnh sân bay Long Thành

(TBKTSG) - Nhiều người mặc định, bàn nhậu là nơi người ta xả stress, nói chuyện trên trời dưới đất, thuật lại những chuyện hóng hớt, tha hồ “chém gió” mà chẳng phải chịu trách nhiệm gì.
Thật ra với người đàng hoàng, nhậu cũng không phải là cái cớ để họ “văng mạng” hết cỡ. Nhưng nói chung, chuyện bên bàn nhậu là chuyện gió thoảng mây bay, chẳng có gì nghiêm túc. Mọi người tham gia bàn nhậu dường như đều ngầm hiểu, ngầm quy ước với nhau như vậy.
Nhưng phát ngôn chính thức của quan chức thì khác. Công chúng đương nhiên hiểu quan chức phát ngôn chính thức là phát ngôn nhân danh nhà nước. Do đó họ không thể nói bừa, nói đại, nói không có căn cứ, nói mà không kiểm tra tính xác thực trước khi phát ngôn. Làm như vậy, họ không chỉ làm tổn hại tới tính khả tín của chính mình mà còn làm tổn hại tới tính khả tín của Nhà nước, gieo mối nghi ngờ về tính đúng đắn, khách quan, vô tư, chỉ nhằm phục vụ lợi ích chung của các chủ trương chính sách của Nhà nước.
Phát ngôn của ông Thứ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Phạm Quý Tiêu hồi tuần qua về việc Chính phủ Nhật Bản cam kết cho vay 2 tỉ đô la ODA để thực hiện dự án cảng hàng không quốc tế Long Thành tiếc thay lại rơi đúng vào trường hợp này. Trong khi đang diễn ra cuộc tranh luận về tính khả thi, tính hiệu quả của dự án và bên bảo vệ dự án gồm Bộ Giao thông Vận tải, Cục Hàng không, Tổng công ty Cảng hàng không liên tiếp đưa ra hết lập luận này đến lập luận khác nhằm đáp lại các phản biện của công luận, từ sự quá tải dưới đất sau đó đến quá tải cả trên không của sân bay Tân Sơn Nhất; từ chi phí đền bù giải tỏa quá lớn nếu mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất, chi bằng xây sân bay mới, đến việc chủ đầu tư sẽ tự vay tự trả, không làm tăng nợ công... thì trong cuộc tọa đàm “Dự án sân bay Long Thành: Cơ hội và thách thức” do Cổng thông tin Chính phủ tổ chức ngày 17- 10, ông Phạm Quý Tiêu đã ném ra thông tin về việc Nhật cho vay 2 tỉ đô la nói trên. Và chỉ sau khi Đại sứ quán Nhật Bản phủ nhận thông tin nói trên ông Tiêu mới viết thư xin lỗi ông Đại sứ, chính phủ và cơ quan hữu quan của Nhật vì đã đưa thông tin sai: “Tôi đã nhầm lẫn khi đưa thông tin Chính phủ Nhật Bản đã cam kết cho Việt Nam vay khoản tín dụng ODA trị giá 2 tỉ đô la Mỹ cho dự án sây bay quốc tế Long Thành. Tôi thành thực nhận lỗi về sự nhầm lẫn đáng tiếc này mà lý do tôi tự nhận thấy không có lời giải thích (nào) thỏa đáng”. Còn với dư luận bên ngoài, ông Tiêu giải thích rằng một trong những nguyên nhân dẫn tới sự nhầm lẫn này là do thời gian vừa qua ông nghỉ để trị bệnh và mới đi làm lại. Trong quá trình theo dõi chuẩn bị cho việc xin chủ trương xây dựng sân bay quốc tế Long Thành, do có thông tin về một số nguồn có khả năng hỗ trợ tín dụng cho dự án này mà ông đã phát biểu nhầm lẫn như trên.
Nếu quả đúng như vậy, tức chỉ mới nghe thông tin đâu đó, chưa xác thực về khả năng hỗ trợ tín dụng cho dự án mà ông đã phát biểu chắc nịch như bên cho vay đã chính thức cam kết thì, xin lỗi, đó chẳng khác nào hóng hớt rồi đi nói lại như bên bàn nhậu. Liệu một quan chức cấp thứ trưởng có thể phát ngôn khơi khơi như vậy chăng? Mà hóng hớt rồi nói lại là còn nhẹ, công luận cũng có thể hoàn toàn có lý do để đặt ra câu hỏi: nếu phía sứ quán Nhật không lên tiếng chính thức phủ nhận thông tin trên thì liệu người dân, các đại biểu Quốc hội có bị đánh lừa về khả năng thu xếp tài chính cho dự án và rồi ủng hộ nó, bỏ phiếu thuận cho nó trong khi thực tế hoàn toàn không phải vậy? Có thể lắm chứ!
Ông Tiêu đã chính thức xin lỗi phía Nhật Bản vì thông tin sai, nhưng thiết tưởng công luận, người dân trong nước cũng xứng đáng được ông gửi lời xin lỗi vì đã đưa ra thông tin sai lạc, ảnh hưởng đến niềm tin của họ đối với cơ quan quản lý nhà nước, cũng như Chính phủ cũng xứng đáng được ông xin lỗi vì, trong tư cách một quan chức cao cấp, phát ngôn sai lạc của ông đã làm ảnh hưởng đến uy tín của Chính phủ.
Xung quanh dự án sân bay Long Thành mà chi phí đầu tư lên tới hàng chục tỉ đô la, cũng như một số dự án khổng lồ trước đây, chỉ cần đọc báo người dân cũng có thể cảm nhận được sự róng riết trong việc bảo vệ dự án, vận động dư luận của các chủ đầu tư. Nhưng làm gì thì làm, nói gì thì nói, xin hãy trung thực với dân.

http://mobile.thesaigontimes.vn/tinbaichitiet/121651/

Mời đọc thêm
Thứ trưởng xin lỗi vì nói Nhật cho vay 2 tỉ đô
Bộ GTVT bảo vệ dự án sân bay Long Thành
Xây sân bay Long Thành lúc này có quá sức?

Những con số “bất thường” nói ra… ngượng chết!(Bùi Hoàng Tám)

(Bài trên Lao động Nghệ An):
Những con số “bất thường” nói ra… ngượng chết!

Trong Báo cáo công tác phòng, chống tham nhũng năm 2014 tại phiên họp toàn thể lần thứ 14 của Uỷ ban Tư pháp ngày 15.9, trong số 944.425 trường hợp kê khai tài sản thu nhập năm 2013, chỉ có 5 người thuộc diện kê khai phải xác minh và 1 người bị xử lý kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo do kê khai không trung thực.
Một số liệu cực kỳ hiếm thấy, đáng ghi vào sách kỉ lục Guinness bởi tỉ lệ xấp xỉ 1/1.000.000 về sự trung thực của cán bộ, công chức Việt Nam ta.

Tuy nhiên, những con số trong báo cáo chuyên đề về kết quả phòng, chống tham nhũng tại phiên khai mạc kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII sáng 20.10 mới đây của Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cũng không kém phần Guinness.
Đó là từ đầu năm đến nay, cả nước đã tiến hành gần 8.000 cuộc thanh tra hành chính và 190.000 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành...

Chỉ đọc mấy con số trên, có thể đã thấy một kỉ lục về tinh thần chống tham nhũng hào hùng, khẩn trương, quyết liệt của lực lượng thanh tra cả nước. Bởi từ đầu năm đến nay (ngày 20/10) mà có đến những 198.000 cuộc thanh tra, kiểm tra hành chính và chuyên ngành. Tức là quãng 20.000 cuộc thanh, kiểm tra mỗi tháng và cũng tức là mỗi ngày có khoảng... 700 cuộc thanh, kiểm tra tính cả thứ bảy, chủ nhật và ngày nghỉ.
Tuy nhiên, báo cáo còn cho thấy một “kỉ lục” khác, đó là cả năm 2014 chỉ có 48 người đứng đầu thiếu trách nhiệm để xảy ra hành vi tham nhũng bị xử lý, trong đó chỉ có 3 người bị xử lý hình sự.
Có thể nói, đây là những con số “bất thường” chứ không còn “hài hước” hay “hoang đường” nữa.
Nói bất thường bởi gần 200 ngàn cuộc thanh kiểm tra mà chỉ phát hiện ra được có… 3 đối tượng bị xử lý hình sự? Mà không biết “xử lý hình sự” ở đây mức án là bao nhiêu năm? Có “án treo” như nhiều và rất nhiều vụ án kinh tế không?
Bất thường bởi liệu có cần đến nhiều cuộc thanh kiểm tra thế không khi mà nói đến thanh tra là người dân nghĩ ngay đến phong bì với câu “ca dao” không mấy hay ho: “Thanh cha, thanh mẹ, thanh dì – Nếu đưa phong bì là sẽ… thanh kiu!”.

Bất thường bởi sự “ra quân” hùng hậu thế mà tình trạng tham nhũng vẫn không giảm, thậm chí có phần tinh vi hơn, nghiêm trọng hơn và vụ sau lớn hơn vụ trước.
Nhớ lại cách đây 2 năm, Đại biểu Dương Trung Quốc đã từng thốt lên: “Chúng ta chống tham nhũng như đánh trận giả, khi ra trận súng nổ rất to nhưng đạn không có đầu nên không ai bị gì...”.

Trong khi xác định tham nhũng là giặc nội xâm mà chống tham nhũng lại “như đánh trận giả”, bắn loại “đạn không có đầu” thì đúng là “hài hước” một cách… “bất thường” và với những con số trên, nói ra ngượng chết!

Bùi Hoàng Tám

Chặn cảnh đại biểu “mượn bài” để đọc trước nghị trường(DT)

Thứ Tư, 22/10/2014

Chặn cảnh đại biểu “mượn bài” để đọc trước nghị trường

(Dân trí) - “Để tránh đại biểu lấy bài của người khác đọc trước nghị trường hoặc phát biểu xuôi chiều không có tính phản biện thì trong luật phải ghi rõ: Đại biểu Quốc hội phải có chính kiến, độc lập trong suy nghĩ, hành động”, đại biểu Đỗ Văn Đương nói.

Góp ý kiến cho nội dung thảo luận Luật Tổ chức Quốc hội (sửa đổi) ngày 22/10, đại biểu Đỗ Văn Đương cho rằng, xuất phát từ vị trí, vai trò của đại biểu Quốc hội mà Hiến pháp ghi nhận là đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân thì quy định như khoản 1 và khoản 2 của dự thảo luật còn chưa cụ thể. Ông Đương cho rằng những tiêu chuẩn đưa ra áp dụng với đại biểu như thế giống như tiêu chuẩn đối với cán bộ, công chức khác. Do vậy, đại biểu Đương đề nghị bổ sung vào khoản 1 cụm từ như: đại biểu phải trung thành với lợi ích của quốc gia, dân tộc và lợi ích của nhân dân.
Theo đại biểu, với quy định đó, mỗi khi phát biểu vấn đề quan trọng của quốc gia, ví dụ như thời gian tới xem xét chủ trương đầu tư sân bay Long Thành (tỉnh Đồng Nai) thì đại biểu cũng phải dựa trên lập trường lợi ích của quốc gia, dân tộc và lợi ích của nhân dân để đưa ra quyết định.
 
Chặn cảnh đại biểu “mượn bài” để đọc trước nghị trường
Đại biểu Đỗ Văn Đương: "Quy định đại biểu chuyên trách mỗi kỳ phải phát biểu ít nhất một lần để đánh giá khả năng... nhả tơ" (ảnh: VNN.VN).

Với quy định về trình độ, năng lực, đại biểu Đỗ Văn Đương cũng nhận định, dự thảo luật còn quy định chưa cụ thể. Xét từ thực tiễn ông Đương cho rằng, đại biểu có rất nhiều thành phần, trình độ khác nhau, do vậy điều quan trọng phải là phẩn chất, năng lực của họ là gì.
Ngoài ra, để tránh các đại biểu phát biểu lặp lại ý của người khác, thậm chí lấy bài của người khác đọc trước nghị trường hoặc phát biểu xuôi chiều không có tính phản biện thì trong luật phải ghi rõ: Đại biểu Quốc hội phải có chính kiến, độc lập trong suy nghĩ và hành động. Đại biểu phải có năng lực để đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân.
“Theo tôi tiêu chuẩn chung của đại biểu phải dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm trước cử tri, trước Quốc hội về hành vi và lời nói của mình”, đại biểu Đỗ Văn Đương nêu ý kiến.
Đối với đại biểu chuyên trách, đại biểu Đỗ Văn Đương cho rằng, đó là những người phải có phẩm chất khác với đại biểu nói chung. Do vậy, đại biểu chuyên trách phải có những tiêu chuẩn cao hơn. Về trình độ năng lực của đại biểu chuyên trách, ngoài việc có tố chất “bẩm sinh” thì phải được ăn học bài bản cũng phải trải qua thực tiễn, tinh thông nghiệp vụ.
Đại biểu Đỗ Văn Đương đưa ra ví dụ, đại biểu chuyên trách trong lĩnh vực tư pháp khi đọc hồ sơ phải phát hiện được oan sai; xem xét báo cáo phải phát hiện chỗ nào là ngụy biện, chỗ nào là thực chất.
Qua thực tiễn, đại biểu Đỗ Văn Đương cũng đưa ra lời khuyên, Quốc hội không nên lấy người có chức vụ về làm đại biểu chuyên trách. Đại biểu Đương chia sẻ, những người có chức vụ thường hay “chỉ tay năm ngón”, còn khi bắt tay vào soạn thảo văn bản, tham mưu, sáng kiến thường gặp rất nhiều khó khăn (trừ những trường hợp trưởng thành từ chuyên viên).
“Phải quy định rõ như vậy để mỗi khi sửa đổi pháp luật không bị vướng. Đại biểu bị vướng vì không trải qua thực tiễn nên thường lấy luật cũ ra xem. Như thế tức là lấy lá vàng mùa thu trước để chắn nẻo xuân sang, kìm hãm sự phát triển”, đại biểu Đỗ Văn Đương ví von.
Ngoài ra, đại biểu Đỗ Văn Đương còn đề nghị Quốc hội quy định đại biểu chuyên trách phải phát biểu trước nghị trường mỗi kỳ họp ít nhất một lần để có thể đánh giá về khả năng “nhả tơ” của người đó.
Đại biểu Nguyễn Tiến Sinh đưa ra nhận định, tiêu chuẩn, trình độ của đại biểu ảnh hưởng lớn đến chất lượng hoạt động của Quốc hội. Vì vậy, cần nâng cao chất lượng đại biểu, điều này liên quan trực tiếp đến quốc gia, tiếng nói của cử tri và thực hành quyền dân chủ trong Quốc hội.
“Để lựa chọn được người tiêu biểu đại diện cho nhân dân, cần bổ sung tiêu chí đại biểu rõ hơn, trong đó có bản lĩnh, trí tuệ, ảnh hưởng tốt trong dân”, đại biểu Sinh nêu ý kiến.
Còn đại biểu Nguyễn Anh Sơn cho rằng, Quốc hội ngày càng đổi mới, trách nhiệm ngày càng nặng nề, yêu cầu của nhân dân cũng ngày càng cao hơn. Do vậy, cần đưa ra tiêu chuẩn cụ thể, gắn các hoạt động hiện hành với các đại biểu Quốc hội. Theo đại biểu, nên quy định cụ thể thời gian trong năm cho hoạt động của Quốc hội. Quy định như vậy để cử tri thấy rõ thời gian hoạt động như vậy có đáp ứng được yêu cầu hay không.
Quang Phong
 http://dantri.com.vn/chinh-tri/chan-canh-dai-bieu-muon-bai-de-doc-truoc-nghi-truong-985469.htm

Hội Nghị Trung Ương Kỳ Bốn tại Bắc Kinh (Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa)

Hội Nghị Trung Ương Kỳ Bốn tại Bắc Kinh

Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2014-10-22
Môt cuộc họp của Quốc hội Nhân dân Trung Quốc (NPC) tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh hồi tháng 3 năm 2014.
Môt cuộc họp của Quốc hội Nhân dân Trung Quốc (NPC) tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh hồi tháng 3 năm 2014.(minh họa)
AFP

Tuần này, đảng Cộng sản Trung Quốc triệu tập Hội nghị Ban chấp hành Trung ương kỳ thứ bốn của khóa 18 tại Bắc Kinh khi kinh tế có dấu hiệu đình trệ và việc cải cách đề ra từ Hội nghị Trung ương kỳ trước vẫn chưa tiến triển. Như vậy, định hướng sắp tới của lãnh đạo Bắc Kinh sẽ là gì? Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu chuyện này qua phần trao đổi do Vũ Hoàng thực hiện sau đây với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
Vũ Hoàng: Kinh kính chào tái ngộ ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, từ này 20 đến 23 tháng này, Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc tiến hành Hội nghị kỳ bốn để đề ra đường lối lãnh đạo của đảng trong thời gian tới. Sau Hội nghị Trung ương kỳ ba vào Tháng 11 năm ngoái thì lãnh đạo Bắc Kinh có đề ra đường lối cải cách rộng lớn mà hình như chưa thấy tiến hành. Lần này thì họ trù tính những gì trong bối cảnh không mấy sáng sủa về kinh tế và khá bất trắc về chính trị?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Muốn tìm hiểu chuyện này thì chúng ta sẽ lại trở về bối cảnh quyết định của đảng Cộng sản Trung Quốc.
- Cuối Tháng Bảy vừa qua, nhà cầm quyền Bắc Kinh xác nhận những tin đồn được loan tải từ trước, rằng nguyên Chủ tịch Ban Chính pháp Trung ương đảng là Chu Vĩnh Khang bị bắt giữ và điều tra vì vi phạm kỷ luật đảng. Ông Chu Vĩnh Khang là một Ủy viên của Ban Thường vụ Bộ Chính trị từ khóa trước và là nhân vật có thế lực mà vẫn bị điều tra về tội tham nhũng, có thể là với dụng tâm chính trị của lãnh đạo mới. Thế rồi, cùng với tin về Chu Vĩnh Khang vào ngày 29 Tháng Bảy, báo chí Bắc Kinh cho biết Hội nghị Trung ương kỳ bốn sẽ được triệu tập vào Tháng 10 với trọng tâm là "dĩ pháp trị quốc", nghĩa là lấy pháp luật làm nền tảng cai trị, hoặc "xây dựng pháp quyền" hay "chế độ pháp trị". Vì vậy, tôi trộm nghĩ rằng đảng Cộng sản Trung Quốc còn đi tìm lý luận biện minh cho quyền lãnh đạo và thể thức lãnh đạo trong khi việc cải tổ kinh tế vẫn chưa thể tiến được. Đây là một điều rất đáng chú ý nếu ta nhớ tới biến động tại Hồng Kông.
Vũ Hoàng: Chúng tôi đề nghị ông đi từng bước để giải thích điều ông coi như một bế tắc của lãnh đạo Bắc Kinh sau khi phát động chiến dịch cải cách kinh tế và xã hội rộng lớn từ Đại hội 18 vào cuối năm 2012 cho đến Hội nghị Trung ương kỳ trước.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta nhớ rằng từ Đại hội 17 vào năm 2007, lãnh tụ thời đó là ông Hồ Cẩm Đào thấy ra nhiều thất quân bình nguy hiểm trong nền kinh tế và muốn cải sửa mà không xong mà còn đào sâu thất quân bình đó vì vụ Tổng suy trầm toàn cầu từ năm 2008. Qua Đại hội 18 vào cuối năm 2012 thì thế hệ lãnh đạo mới là Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường cố thúc đẩy việc chuyển hướng kinh tế theo một nền tảng mới, nhưng thực tế thì Tập Cận Bình phải tập trung lại quyền lực chính trị và mở chiến dịch diệt trừ tham nhũng để vừa tăng cường quyền hạn cho bản thân vừa phá vỡ các thế lực cưỡng chống tại cả trung ương lẫn địa phương.
- Suốt một năm trời, từ Hội nghị kỳ ba vào năm ngoái đến nay, chiến dịch bài trừ tham nhũng đã gây nhiều chấn động và thực tế thì làm đảng viên bàng hoàng và bộ máy công quyền bị tê liệt vì trong một hệ thống đảng trị với pháp quyền rất yếu của nhà nước thỉ bất cứ quyết định nào cũng có thể bị quy tội là tham nhũng. Vì vậy, khi Hội nghị lần này đặt trọng tâm vào việc xây dựng chế độ cai trị bằng luật pháp thì ta thấy lãnh đạo Trung Quốc lại đi lòng vòng vào chốn cũ.
Vũ Hoàng: Thưa ông, khi họ nói đến cải tổ luật pháp thì liệu người ta có thể nghĩ rằng lãnh đạo Bắc Kinh đang tiến dần đến tình trạng cải cách chính trị hay chăng?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Nhìn từ bên ngoài, giới quan sát và truyền thông Tây phương cứ nghĩ đến phạm trù quen thuộc của họ là cải cách chính trị sẽ dẫn đến dân chủ hóa hệ thống quyết định, là điều cần thiết cho một quốc gia rộng lớn, đa diện và đông dân như Trung Quốc. Sự thật nó lại khác hẳn. Lãnh đạo đảng Cộng sản Bắc Kinh không muốn từ bỏ chế độ độc đảng vì tin là chế độ ấy đã giúp họ chiến thắng rồi phát triển kinh tế trong hơn 30 năm liền. Bây giờ, vấn đề là làm sao cai trị một quốc gia phức tạp như vậy trong một thế giới mở, với một chế độ độc tài?
- Với quần chúng nhân dân ở dưới thì thế hệ lãnh đạo mới đề cao giấc mơ màu hồng là khái niệm "Trung Quốc mộng" của Tập Cận Bình, và đảng sẽ thể hiện giấc mộng ấy cho toàn dân. Thực tế thì Tập Cận Bình tập trung quyền hạn vào trong tay gần như Đặng Tiểu Bình ngày xưa và còn có dấu hiệu sùng bái cá nhân tương tự như Mao Trạch Đông khi cho học tập những lý luận có vẻ kinh điển của mình. Nhưng bên dưới hệ thống quyền lực đó thì vẫn có một khoảng trống của việc thi hành. Khi nói đến việc xây dựng chế độ gọi là "pháp trị", có lẽ Bắc Kinh lại trở về nếp văn hóa chính trị truyền thống, là đề cao Khổng Tử và tổ chức bộ máy cai trị lý tưởng theo kiểu Khổng Nho nhưng với nội dung bên trong là thủ thuật có tính chất bá đạo theo lối Pháp gia.
Vũ Hoàng: Ông có thể giải thích thêm chuyện này cho thính giả của chúng ta không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Bên cạnh Trung Quốc từ mấy ngàn năm nay, người Việt mình đều hiểu tinh thần cai trị gọi là "trong bá ngoài vương" của lãnh đạo Trung Quốc. Mặt ngoài thì người ta dựng lên cái vỏ vương đạo là cai trị bằng lý tưởng nhân đức do Khổng Tử đề cao. Mặt trong thì thực chất vẫn là bá đạo theo nghĩa xấu, dùng quyền lực và mưu lược để ép buộc mọi người cùng đi về một hướng do Thiên tử hay triều đình đề ra ở trên. Hiện tượng này khởi sự từ đời Hán, tức là cách nay 2220 năm và được các đời sau tiếp tục. Ngày nay, qua thế kỷ 21, đảng Cộng sản Trung Quốc lại trở về bài toán muôn thuở và áp dụng kỹ thuật cũ. Ta có thế thấy ra điều ấy khi Tập Cận Bình thường hay trích lời Khổng Tử trong các bài diễn văn của mình.
Vũ Hoàng: Nếu như vậy thì liệu họ có hy vọng thành công hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ là mọi chế độ chính trị chỉ có thể tồn tại nếu kịp ứng phó với những đổi thay kinh tế và xã hội.
- Sau khi Mao Trạch Đông lên cầm quyền một cách tuyệt đối từ năm 1949, thì quyền lực và mưu lược đó giúp ông ta cải tạo xã hội theo dự phóng đầy tính chất hoang tưởng khiến Trung Quốc bị khủng hoảng nặng sau hơn trăm năm lụn bại. Đặng Tiểu Bình thật sự là người làm cách mạng khi chuyển hướng kinh tế theo xu hướng trị trường và cải tổ xã hội để trong 30 năm Trung Quốc vươn lên thành một cường quốc kinh tế.
- Nhưng khi kinh tế và xã hội đổi thay với hơn phân nửa dân số sống tại thành thị với lợi tức và những mơ ước cao hơn thì hệ thống chính trị phải thay đổi nếu không nó sẽ bất lực ở trên thượng tầng. Bên dưới sẽ là sự xoay trở ứng phó của xã hội, của người dân và các đảng bộ địa phương. Từ 2007, lãnh đạo đảng đã thấy ra chuyện này mà xoay trở không nổi. Bây giờ thế hệ lãnh đạo mới sẽ phải thâu tóm lại quyền lực và vẽ ra cái hướng mới cho người dân cùng theo và thật ra cái hướng mới đó chỉ là nếp văn hóa cũ chứ không hẳn là hệ thống dân chủ của phương Tây.
Vũ Hoàng: Như vậy, phải chăng là lãnh đạo Bắc Kinh muốn vuốt ve tự ái dân tộc với giải pháp có màu sắc truyền thống của Trung Hoa để giải quyết những vấn đề mới có tính chất toàn cầu vào thế kỷ 21?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ Trung Quốc đang đứng trước một cuộc cách mạng văn hóa vì phải xây dựng một hệ thống chính trị khác khi mà kinh tế, xã hội và cả thế giới đang thay đổi. Với khẩu hiệu "dĩ pháp trị quốc", lãnh đạo xứ này muốn lập ra hệ thống pháp luật áp dụng cho mọi người mà vẫn không thể giới hạn quyền lực của đảng. Họ rơi vào cuộc tranh luận là giữa đảng quyền và pháp quyền nhà nước, cái nào mới quan trọng? Giải pháp ở đây là củng cố đảng quyền dưới cái vẻ xây dựng pháp quyền nhà nước và quả là ve vuốt tự ái dân tộc với tư tưởng của Khổng Tử chứ không với lý luận về dân chủ hay dân quyền như các nước Tây phương.
- Xuyên qua đó, tôi cho rằng Trung Quốc còn gặp một bài toán lớn lao hơn nữa. Đó là diễn giải lại chủ nghĩa quốc gia dân tộc để biện minh cho quyền lực tuyệt đối của đảng và cũng vì vậy mà vụ khủng hoảng hiện nay tại Hồng Kông mới là một vấn đề nhức nhối.
Vũ Hoàng: Ông cho rằng chuyện Hồng Kông và Hội nghị kỳ bốn này có liên hệ với nhau?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Ta nhớ lại thì Hông Kông là nơi đã có nền tảng pháp trị với hệ thống luật lệ tinh vi để điều tiết mọi sinh hoạt tự do của một xã hội mở. Bắc Kinh muốn trùm lên đó bức màn cai trị của đảng và bị giới trẻ biểu tình phản đối. Thậm chí nhiều người còn chối từ là công dân Trung Quốc mà chỉ muốn là người dân Hồng Kông. Bên kia eo biển Đài Loan cũng vậy, người dân rất kính trọng Khổng Tử nhưng lại thiết tha bảo vệ nền dân chủ do họ xây dựng từ hơn 20 năm trước.
- Bây giờ Hội nghị kỳ bốn nói đến chuyện pháp trị để giải quyết việc nước, và sẽ còn cho học tập tư tưởng của Khổng Tử để tìm mẫu số chung lớn nhất trong lòng dân. Nhưng chưa chắc là người dân Hoa lục đã ưa thích chuyện viển vông này, còn người dân Hông Kông hay Đài Loan thì nghi ngờ trò lừa phỉnh đó. Kết luận của tôi là chủ nghĩa quốc gia dân tộc Trung Quốc đang gặp bế tắc.
Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối, thưa ông, bế tắc đó là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Hãy nghĩ đến người Việt mình. Chủ nghĩa dân tộc của nước ta được xây dựng từ Việt tộc và tiến đến khái niệm quốc gia cho nên qua nhiều đời, quốc hiệu vẫn là Đại Cồ Việt, Đại Việt, Hoàng Việt hay Việt Nam, v.v.... Trung Quốc lại khác, từ mấy ngàn năm nay, nền văn minh Hoa Hạ bị nhiều triều đại vua cai trị, và người dân tự xưng là thần dân của các đời Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh. Khái niệm quốc gia hay dân tộc bị thâu nhiếp vào các đời vua, dù là Hoàng đế của dị tộc như Mông, Mãn, Liêun Kim. Ta nên thấy ra sự khác biệt ấy với các nước Tây phương và nhất là sức mạnh của quốc gia Việt Nam.
- Bây giờ, với sức mạnh kinh tế và quân sự mới, lãnh đạo Bắc Kinh muốn phát huy chủ nghĩa quốc gia hay dân tộc của họ mà chẳng biết nhồi nhét vào trong một cái nội dung nào thuộc về bản sắc, thí dụ như của Hán tộc chẳng hạn, ngoại trừ tư tưởng Khổng Tử. Đấy là một vấn đề thuộc về văn hóa.
- Vấn đề kia lại còn nan giải hơn, đó là làm sao củng cố vai trò của đảng trong cái chủ nghĩa quốc gia mới và với pháp quyền của nhà nước? Tôi e rằng chính đảng quyền sẽ đi ngược với chủ nghĩa quốc gia và phá vỡ pháp quyền nhà nước, tức là gây ra loạn to!
Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về bài phân tích rất rắc rối này.

Thứ Tư, ngày 22 tháng 10 năm 2014

“Ghế cao” cộng “văn hóa lùn” = ? (GDVN)

“Ghế cao” cộng “văn hóa lùn” = ?

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

(GDVN) - Cổ nhân có câu “ba anh thợ da hợp lại bằng một ông Gia cát”, mới điểm qua sơ sơ đã có hơn ba ông “thợ da đầu tỉnh” vậy thì đất nước sẽ có bao nhiêu “Ra cát”?

Vụ Chủ tịch tỉnh Nghệ An huy động toàn bộ hệ thống chính trị trong tỉnh vận động người dân tiêu thụ bia do các nhà máy trong tỉnh sản xuất và vụ chín vị lãnh đạo tỉnh này động thổ xây ngôi nhà ba gian cấp 4 có thể chưa làm dư luận đủ sốc. Ngày 14/5/2014 thêm một vị Phó Chủ tịch thường trực tỉnh (Quảng nam) ký văn bản không đúng và “Bộ Tư pháp đề nghị UBND tỉnh Quảng Nam tiến hành tự kiểm tra, hủy bỏ nội dung chưa phù hợp tại Công văn số 1747/UBND-KTN; thông báo kết quả xử lý sau 30 ngày”. [1] Có điều dù sốc thì người ta vẫn có thể “tạm tha” vì người dân chưa thực sự biết hết năng lực lãnh đạo của các bác ấy.

Chuyện ông Lê Thanh Cung, Phó bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương (BD), Bí thư Ban cán sự Đảng trả lời phỏng vấn mà VTC News đăng tải ngày 29/10/2013 [2] thì mới thực sự khiến dư luận phải đặt câu hỏi về trình độ cấp Chủ tịch tỉnh của nước nhà.

Không biết có phải vì không được “đào tạo bài bản” hay vì nguyên nhân nào khác mà vị Chủ tịch tỉnh này ngang nhiên khẳng định với báo chí rằng  “tôi là người điều hành Nhà nước”?


Theo thông tin trên Cổng thông tin điện tử Chính phủ, ông Cung trình độ văn hóa 12/12, không thấy nói ông có bằng lý luận chính trị cao cấp như thông lệ?

Những người học đại học đều được học khá kỹ một số môn thuộc lĩnh vực chính trị và đều hiểu bộ máy Nhà nước được cấu thành bởi ba hệ thống:

1. Hệ thống các cơ quan lập pháp (các cơ quan quyền lực Nhà nước) bao gồm Quốc hội (hoặc Nghị viện) và các hội đồng địa phương.

2. Hệ thống các cơ quan hành pháp (các cơ quan hành chính Nhà nước) bao gồm Chính phủ (hay Nội các), các Bộ và cơ quan ngang Bộ, các cơ quan trực thuộc Chính phủ, các chính quyền địa phương.

3. Hệ thống các cơ quan tư pháp bao gồm các cơ quan xét xử (tòa án) và cơ quan kiểm sát (viện Kiểm sát).

Chủ tịch một tỉnh nghĩa là đứng đầu chính quyền địa phương cấp tỉnh, cũng nghĩa là thuộc hệ thống hành pháp. Khi ông Cung tự cho mình quyền “điều hành Nhà nước”, nghĩa là ông nắm tất cả lập pháp, hành pháp và tư pháp không phải chỉ ở Bình Dương mà là toàn bộ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thế thì chắc ông phải là “con giời” chứ không phải là con người.

Nói ông điều hành “toàn bộ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” không phải là vu vạ (như ông Cung nói về ông Dũng “lò vôi”) mà là dựa trên các “đặc trưng cơ bản của Nhà nước”.

Khái niệm Nhà nước theo thông lệ quốc tế bao gồm bốn đặc trưng cơ bản: nhân dân (people), lãnh thổ (territory), chủ quyền (sovereignty) và chính phủ (government).

Nhà nước là chủ thể gắn luôn gắn với chủ quyền và quyền lực, quyền lực của Nhà nước là tuyệt đối và không có giới hạn về thời gian, chỉ  Nhà nước mới có quyền ban hành luật. Trong khi đó Chính phủ không có chủ quyền: quyền lực của Chính phủ là do Hiến pháp quy định, giới hạn trong từng nhiệm kỳ.

Vậy khi ông Cung tuyên bố ông “là người điều hành Nhà nước” thì có nghĩa là ông điều hành cả nhân dân, lãnh thổ, chủ quyền và Chính phủ, vậy chắc ông phải cao hơn cả Quốc hội lẫn Thủ tướng, vậy thì nhân dân phải gọi ông là “Bệ hạ” mới phải phép?

May mắn là ông mới học lớp 12, nếu ông mua thêm được cái bằng tiến sĩ thì có lẽ ông phải sẽ đòi điều hành cả thiên đình!

Phóng viên VTC hỏi ông Cung: “Thưa ông, việc ông Huỳnh Uy Dũng tố cáo ông lên Thủ tướng Chính phủ đang gây xôn xao dư luận. Ông có thể cho biết quan điểm của mình về vụ việc này”, câu trả lời là: “Cái việc Dũng tố cáo tôi là chuyện của riêng doanh nghiệp”.

Một Chủ tịch tỉnh trả lời báo chí mà gọi người khác chỉ có tên “Cái việc Dũng tố cáo…” cho thấy nếu không phải là trả lời VTC, nếu ông đi trên đường Bình Dương thì tất cả người dân đều sẽ là “con”, là “thằng”, ông là “con giời” thì còn sợ ai nữa, chỉ có điều những người không học hành như ông thì lại rất muốn bỏ chữ “ơ” trong từ “giời” mà thay bằng chữ “o”.

Đến những câu trả lời sau thì mới thấy được “văn hóa Chủ tịch tỉnh BD” là như thế nào:

VTC News: Nhưng ông Dũng trước đây từng là Đại biểu Quốc hội?

Ông Cung: Đại biểu Quốc hội nhưng bị người ta gạt ra mất rồi, chỉ có hơn 1 nhiệm kỳ là người ta cho ra rồi, không còn nữa. Người ta thấy không đủ tiêu chuẩn nên không đưa ra ứng cử nữa thôi.

VTC News: Ông Dũng cũng có công trạng, đầu tư nhiều cho tỉnh Bình Dương?

Ông Cung: Ông Dũng sống được cũng nhờ “xương”, “máu” của tỉnh Bình Dương chứ. Nhờ Đảng bộ, chính quyền tỉnh Bình Dương, ông Dũng mới có tài sản như hiện nay chứ ông Dũng tài ba gì, cũng từ đất đai Bình Dương thôi.

Xin gác lại không nói thêm về “văn hóa” của người trả lời VTC News, bởi nói thêm lại sợ phải dùng các từ thiếu văn hóa. Ở đây chỉ muốn nói đến khía cạnh “chính trị”. Ông Cung nói: “Người ta thấy không đủ tiêu chuẩn nên không đưa ra ứng cử nữa thôi”.

Tại sao “Người ta” lại có quyền không cho người khác ứng cử đại biểu quốc hội”? “Người ta” ở đây là ai? Chắc chắn không phải là nhân dân, chắc chắn là phải có thực quyền mới làm được cái việc vượt qua cả Hiến pháp.

Xin nhắc lại điều 27 Hiến pháp 2013 quy định: “Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân. Việc thực hiện các quyền này do luật định”.

Toàn bộ 5 khoản trong điều 3 Luật Bầu cử đại biểu Quốc hội nói về “Tiêu chuẩn đại biểu Quốc hội”  không hề có quy định nào nói rằng một công dân (không bị tước quyền công dân) lại không được phép ứng cử đại biểu quốc hội chỉ vì “Người ta không đưa ra ứng cử”.

Bằng câu nói của mình, ông Cung đã  bôi nhọ nghiêm trọng luật pháp và chủ trương của Đảng về sự tự do, bình đẳng của công dân trong xã hội dân sự.

Vấn đề không phải chỉ dừng ở chuyện giữa ông Cung và ông Dũng, vấn đề còn liên quan đến chủ trương của tỉnh Bình Dương về công ty Becamex Bình Dương mà ông Cung hết lòng bảo vệ.

Ngày 1/7/2011 Tuanvietnam.net có bài: “Phố người Hoa ở Việt Nam, chính sách hay tầm nhìn?”, tòa soạn đã đưa vào bài báo một bức ảnh minh họa về “khu phố xây dựng riêng cho người Hoa” mà lãnh đạo Bình Dương cho phép Becamex thực hiện. [3]
Đông Đô Đại Phố là khu phố được xây dựng dành riêng cho người Hoa

Khi Tuầnviệtnam/Vietnamnets đưa tin về sự kiện này, lập tức bị Becamex Bình Dương phản pháo: “Công ty Becamex IJC  "phản đối việc suy diễn những thông tin về định hướng phát triển dự án theo các hướng khác ngoài hướng thương mại và dịch vụ vừa kể trên".

Cực chẳng đã Tuầnviệtnam buộc phải truy cập vào trang web của chủ đầu tư và nhận được thông tin: “...Đông Đô Đại Phố là dự án khu đô thị thương mại đầu tiên dành cho người Hoa tại thành phố mới Bình Dương, được xây dựng trên tổng diện tích rộng 26ha, với tổng vốn đầu tư hơn 6,5 nghìn tỉ đồng chia thành nhiều phân khu chức năng như nhà phố, văn phòng, khách sạn, nhà hàng, trung tâm thương mại”. [4]

Chủ tịch tỉnh như thế hèn gì một công ty nhà nước trong tỉnh lại dám khinh nhờn công luận, kể cả khi Vietnamnet là tờ báo thuộc Bộ Thông tin & Truyền thông!

Cũng trên VCT News ngày 07/07/2010 còn có bài “Chủ tịch tỉnh Hà Giang thừa nhận 4 ảnh khỏa thân”. Những ảnh này là do một phụ nữ qua đêm với ông Nguyễn Trường Tô tại một khách sạn ở Hà Nội chụp bằng điện thoại di động.

Ủy ban Kiểm tra TƯ đã “đề nghị Ban Bí thư thi hành kỷ luật ông Tô bằng hình thức cách hết các chức vụ trong Đảng, đề nghị cấp có thẩm quyền bãi nhiệm đại biểu HĐND và cách chức chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang. Bí thư Tỉnh ủy và giám đốc Công an tỉnh phải kiểm điểm trước Tỉnh ủy về việc này một cách nghiêm khắc”. [5]

Cổ nhân có câu “ba anh thợ da hợp lại bằng một ông Gia cát”, mới điểm qua sơ sơ đã có hơn ba ông “thợ da đầu tỉnh” kiểu như ông Tô, ông Cung, vậy thì đất nước sẽ có bao nhiêu “Ra cát”? Phải chăng vì thế mà Tuoitre.vn cho rằng “Ba Gia cát lượng ngồi với nhau thành một thợ giầy”?

Một đất nước với những “thợ giầy chủ tịch” như vậy người dân không khổ, không oan mới là chuyện lạ. Những câu nói của ông Cung xứng đáng được đưa vào sách kỷ lục guinness bởi sau ông Cung, khi mà người ta đã “nghiêm túc rút kinh nghiệm” thì khó mà tìm được người thứ hai. Đến đây thì chắc bạn đọc sẽ tìm được từ thật chuẩn để thay cho dấu “?” trong tít bài, người viết tin là như vậy./.

Tài liệu tham khảo:

[1]http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Bo-Tu-phap-tuyt-coi-van-ban-cua-Chu-tich-tinh-Nghe-An-post151080.gd

[2]http://vtc.vn/chu-tich-tinh-binh-duong-bi-to-cao-ong-dung-bia-dat-lua-dao.2.458141.htm

[3] http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-29-pho-nguoi-hoa-o-viet-nam-chinh-sach-hay-tam-nhin-

[4] http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-30-pho-nguoi-hoa-va-ly-luan-cua-chu-dau-tu

[5] http://vtc.vn/chu-tich-tinh-ha-giang-thua-nhan-4-anh-khoa-than.2.253297.htm
 
http://www.tintuchangngayonline.com/2014/10/ghe-cao-cong-van-hoa-lun.html