cập nhật thông tin liên tục--đang nạp tư liệu

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

KỲ TÍCH SÔNG HÀN. NHÌN LẠI SÔNG HỒNG?


KỲ TÍCH SÔNG HÀN. NHÌN LẠI SÔNG HỒNG?
 



Tổng thống Park Geun Hye (con gái của Tổng thống đầu tiên Hàn Quốc Park Chung Hy - người đặt nền móng cho Kỳ tích sông Hàn).Trong bài phát biểu tại lễ nhậm chức của mình, bà Park đã kêu gọi nhân dân cùng với chính phủ cùng nỗ lực để mở ra “một kỷ nguyên mới của hy vọng và hạnh phúc”.
 
Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hongkong bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu "tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.
Tổng thống Park Geun Hye (con gái của Tổng thống đầu tiên Hàn Quốc Park Chung Hy - người đặt nền móng cho Kỳ tích sông Hàn).Trong bài phát biểu tại lễ nhậm chức của mình, bà Park đã kêu gọi nhân dân cùng với chính phủ cùng nỗ lực để mở ra “một kỷ nguyên mới của hy vọng và hạnh phúc”.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.

Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hongkong bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.

Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu "tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.

Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.

Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?

Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.

Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

(theo BVN)

Sự lựa chọn của Trung Quốc (Wong Chin-Huat)



Sự lựa chọn của Trung Quốc

Wong Chin-Huat*

Phạm Gia Minh dịch 

Cuộc đấu tranh đòi dân chủ với quy mô và tính chất của một phong trào trưởng thành đã lan tỏa trên khắp các tuyến phố trung tâm ở Hồng Kông (HK) – một “đặc khu hành chính” thuộc Trung Quốc với lịch sử là vùng lãnh thổ nhiều năm nằm dưới chế độ thuộc địa. Phong trào này đang trở thành nỗi thất vọng to lớn đối với chính quyền Trung Quốc (TQ).
Tuy nhiên vấn đề Hong Kong của TQ có gốc rễ sâu xa ở chính TQ lục địa nhiều hơn là ở HK.
Mô hình quản trị xã hội theo phương cách tập trung - toàn trị đã là một thực tiễn trên 2000 năm ở TQ, mặc dù thi thoảng cũng có những động thái dám thách thức hệ thống đó nhưng đều bị coi là phá hoại sự ổn định và nguy hiểm. Kết cục là những kẻ dám thách thức có thể bằng bạo lực chiếm cứ một vùng đất để lập ra vương quốc riêng hoặc nếu đủ mạnh, họ dám lật đổ ngai vàng của hoàng đế.
Thực tiễn này có ảnh hưởng dai dẳng lên tâm lý giới lãnh đạo TQ. Năm 2012 người đứng đầu tổ chức ĐCS TQ ở Chongqing (Trùng Khánh) là Bạc Hy lai – một nhân vật nổi bật có sức cuốn hút và được công luận dự đoán sẽ gia nhập Bộ Chính trị đột ngột bị cách chức rồi sau đó bị kết án tù chung thân vì tội tham nhũng. Cho dù những cáo buộc chống lại họ Bạc là nghiêm trọng và có cơ sở nhưng có lẽ chính nhân cách vượt trội, ảnh hưởng to lớn và tham vọng kiêu kỳ đã là một thách thức đe dọa hiện trạng khiến họ Bạc bị hạ bệ.
Nền chính trị TQ luôn luôn vận hành theo lối “người thắng cuộc sẽ có tất cả”. Cho tới cuối thế kỷ 19 việc hành quyết cả một bầu đoàn những kẻ thuộc tầng lớp cai trị sau khi thua trong cuộc đấu tranh giành quyền lực vẫn là hiện tượng phổ biến. Kết cục là giới lãnh đạo TQ không biết cách ứng xử với những xung đột trong nội bộ chính quyền và giữa các địa phương hoặc ngay cả với khái niệm “đối lập trung thành”, đặc biệt khi chúng có nguồn gốc địa phương, vùng miền sâu nặng.
Trong đế chế Trung Hoa, các vị quan thường được chọn lựa trên cơ sở kết quả làm bài tại các kỳ thi quốc gia chứ không vì năng lực thể hiện quyền lợi của địa phương mình. Ngày nay, các lãnh đạo cấp quốc gia ví dụ như Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường đều phải kinh qua thực tiễn ở các tỉnh, thành khác nhau. Nói cách khác, ở TQ lãnh đạo ở các địa phương được kỳ vọng phải phục vụ quyền lợi của chính quyền trung ương nhiều hơn là cộng đồng cấp dưới, do đó việc phân quyền tự chủ nhiều hơn cho lãnh đạo địa phương được hiểu là ắt dẫn đến việc tổn hại cho chính quyền trung ương.
Mối quan hệ của TQ với HongKong phức tạp bởi di sản của cuộc “chiến tranh nha phiến” năm 1842 mà kết cục là HK trở thành thuộc địa của Anh, đó cũng là thời điểm đánh dấu sự tấn công ồ ạt của các thế lực phương Tây ở TQ. Do vậy mà năm 1997 được coi là cột mốc cho sự hồi sinh của đất nước dưới sự lãnh đạo của ĐCS TQ từ một quá khứ yếu hèn và bị nô dịch.
Trên thực tế, lịch sử nền chính trị Trung Hoa và kinh nghiệm thuộc địa HK cho thấy giới cầm quyền TQ nhìn nhận lời hứa cho phép người dân HK tự quản trị thành phố đã là một sự nhượng bộ lớn, ngay cả khi các nhà quản trị HK do chính quyền trung ương bổ nhiệm. Xin nhớ rằng trước đây tất cả các vị Toàn quyền HK đều là người Anh.
Vậy thì tại sao người dân HK vốn không thể hiện nhu cầu mạnh mẽ đối với việc bầu cử dưới thời thuộc Anh bỗng nhiên lại chống đối quyết liệt việc TQ bổ nhiệm lãnh đạo thay cho họ?
Đối với chính phủ TQ thì câu trả lời là HK vốn không trung thành với TQ lại được nước ngoài ảnh hưởng và tài trợ. Cách đánh giá mang tính cực đoan này có thể sẽ rất nguy hiểm nếu như nó dẫn đến việc cho phép đáp trả những cuộc biểu tình đang diễn ra một cách độc đoán. Cụ thể là chính quyền TQ sẽ khởi sự một cuộc trấn áp tàn bạo – đây là một cách giải quyết vấn đề có thể giúp tăng cường sự kiểm soát của trung ương nhưng cũng sẽ chắc chắn khiến HK rơi vào sự suy thoái lâu dài.

Nếu như TQ lựa chọn con đường này thì hậu quả của nó lại không như những gì đã xảy ra sau vụ đàn áp bằng bạo lực trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989. Cuộc tắm máu ở thủ đô TQ có thể đã ngăn chặn được phong trào ly khai nhưng chỉ một sinh viên HK bị giết ở khu Trung tâm có thể khích lệ những lời kêu gọi vang dội vì một HK độc lập.
Có thể so sánh việc này với sự kiện “cuộc thảm sát 228” khi diễn ra vụ đàn áp ngày 28 tháng 2 năm 1947 dưới thời Trung Hoa Dân quốc. Cuộc biểu tình chống chính phủ tại Đài Loan, cũng giống như HK từng chịu sự cai quản của nước ngoài trước khi tái thống nhất với TQ lục địa vốn mang mầm bệnh tham nhũng và lạm quyền. Cuộc thảm sát cuối cùng đã trở thành điểm tập hợp lực lượng cho phong trào đòi độc lập ở Đài Loan.
Hiện nay các nhà dân chủ HK nhận thức rằng họ thiếu các nền tảng kinh tế và quân sự nên mục đích đặt ra sẽ không phải là đòi độc lập. Tuy nhiên, một sự đàn áp các cuộc biểu tình đang diễn ra sẽ biến những lời cáo buộc vô căn cứ của phe “đường lối cứng rắn” ở Bắc Kinh cho rằng những người biểu tình đòi hỏi ly khai lại trở thành những lời tiên tri được thực hiện.
Cũng may mà đàn áp bạo loạn không phải là phương án duy nhất của TQ. Còn một giải pháp khác  mà có lẽ là ít đau đớn hơn trong ngắn hạn – đó là cứ để sự chống đối ngáng trở cho tới khi nó tự mất đà. Thế nhưng cho tới khi nào vấn đề dân chủ chưa được giải quyết thì TQ còn phải đối mặt ít nhất 3 cuộc tụ tập hàng năm: mồng 4 tháng 6 kỷ niệm cuộc thảm sát Thiên An Môn, mồng 1 tháng 7 ngày Anh trao trả HK và mồng 1 tháng 10 Quốc khánh TQ. Mỗi một năm trôi qua số người biểu tình trẻ tuổi lại ngày càng gia tăng.
Điều này khiến TQ phải xem xét một giải pháp nữa đó là hoạch định lại hệ thống chính trị HK. Nếu như các nhà lãnh đạo TQ không thể thắng nổi nỗi sợ cho rằng bầu cử tự do vị trí người đứng đầu khu hành chính HK sẽ sinh ra một “người hùng địa phương” thì họ vẫn có thể kiến tạo ở đây một hệ thống nghị viện.
Cứ cho rằng các cuộc bầu cử lập pháp và bầu cử cấp quận đã gây nên sự chia rẽ sâu sắc giữa các nhà dân chủ HK với những người ủng hộ chính quyền trung ương, đồng thời chế độ đại diện tỷ lệ theo khu vực cũng tạo ra những vấn đề tương tự nhưng có lẽ chỉ qua các cuộc bầu cử lập pháp mới có thể hình thành được một chính quyền liên minh. Sự phụ thuộc sâu sắc về kinh tế của HK vào TQ lục địa cho thấy không thể có một chính quyền địa phương nào có thể có thái độ thù địch đối với chính phủ trung ương.
TQ cần phải chấp nhận một cuộc cải cách chính trị đích thực ở HK và trong quá trình đó sẽ học cách ứng xử với những xung đột mang tính chất nội bộ chính quyền. Thật là không thể tưởng tượng nổi khi mà một siêu cường mới xuất hiện trên trường quốc tế lại có thể phủ nhận mãi mãi hệ thống chính trị đại diện.
W.C.H.
*Wong Chin Huat hiện là một nhà khoa học chính trị làm việc tại Đại học Penang, Malayxia.
Dịch giả gửi BVN









Nhật ký về những cuộc thăm viếng bất thường (Kha Lương Ngãi)


Nhật ký về những cuộc thăm viếng bất thường
Kha Lương Ngãi 

Kể từ khi Trung quốc khiêu khích cắt cáp, ngăn cản hoạt đông khai thác dầu khí của VN, đỉnh cao là khi TQ ngang nhiên hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 để khai thác dầu khí ở vùng biển thuộc chủ quyền của VN, làm bùng lên ngọn lửa sôi sục biểu tình chống TQ xâm lược khắp cả nước, tôi đã được được Đảng, chính quyền, đoàn thể, mặt trận Tổ quốc, hội cựu chiến binh, an ninh thuộc Bộ Công an, an ninh TP. HCM đặc biệt quan tâm thăm viếng. Sự quan tâm càng trở nên đặc biệt hơn khi tôi tham gia vào “nhóm 72” ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp, tham gia ký kiến nghị 61 đòi đổi mới thể chế chính trị từ độc tài toàn trị, chuyển hóa hòa bình sang dân chủ đa nguyên”...
Nhật ký “thăm viếng”, tiếp xúc xin ghi lại như sau:
1/Những cuộc tiếp xúc có vẻ thân tình, lắng nghe tôn trọng nhau
Nếu không kể các cuộc canh giữ, chốt chặn, rượt đuổi, đeo bám, cưỡng ép uống cà phê của các nhóm “an ninh đường phố” chuyên ngăn chặn biểu tình, thì thỉnh thoảng tôi còn được các sĩ quan an ninh thuộc Bộ Công an và sĩ quan an ninh TP HCM mời cà phê, mời nhâm nhi bia Đức, “trao đổi” chuyện thời sự chính trị hơi “vĩ mô” và có vẻ thân tình, lắng nghe tôn trọng nhau... Tất cả các cuộc gặp giữa tôi với các viên sĩ quan an ninh từ đó đến nay đều là những cuộc gặp trao đổi dù đôi khi có khác biệt quan điểm nhưng vẫn lịch sự, thẳng thắn, có văn hóa. Đôi khi vì sự khác biệt và vì nhiệm vụ dẫn đến việc tôi bị mất tự do đi lại, bị làm phiền... thì viên sĩ quan an ninh gây phiền cho tôi đã lịch sự nhắn tin: Chú ơi, hôm nay chú thông cảm cho cháu về cái “vai ác” mà cháu phải đóng nha chú!
Vì có sự cởi mở, lắng nghe nhau nên có vài lần tôi đã không ngần ngại tâm sự với các bạn an ninh rằng: “các cháu còn trẻ, học nhiều, hiểu biết rộng và có nhiều thông tin... nên các cháu thừa biết đâu là xu thế phát triển của thời đại dân chủ, văn minh, tiến bộ, đi theo hướng đó là có lợi cho dân cho nước, bảo vệ được độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ và đâu là con đường chỉ đưa đất nước đến lệ thuộc, nhân dân bị nô lệ áp bức, tủi nhục, lầm than! Chú tin và hy vọng các cháu biết nhìn thấy xu thế để tự biết mình phải làm gì có lợi cho dân, cho nước và cũng chính là có lợi cho các cháu.
Tôi cũng đã không ngần ngại chuyền tay các tài liệu như: Thư của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt gởi Bộ chính trị năm 1995, đính kèm 05 bài báo trút hết ruột gan tâm huyết của cụ Nguyễn Trung; Thông điệp 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đính kèm các bài báo của giáo sư Tương Lai, Chu Hảo, Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Trung, Hoàng Xuân Phú... Qua đó, tôi đã không ngần ngại bộc lộ rõ với các bạn an ninh rằng: Đây là những tài liệu quý, đánh giá đúng tình hình đất nước, chỉ ra con đường và giải pháp cứu nước, cứu Đảng, chỉ ra đường lối 4 kiên định mà TBT Nguyễn Phú Trọng đang lèo lái, thúc ép dân mình phải nhắm mắt đưa chân theo đường lối “kinh tế thị trường định hướng XHCN” u mê, chỉ dẫn đến áp bức nhân dân và quy phục kẻ thù cùng ý thức hệ Mác- Lê - Mao để cầu mong được bảo hộ Đảng độc quyền cai trị mà thôi!
 Ngoài những cuộc gặp như kể trên, có 02 cuộc gặp cấp phường, cũng có vẻ thân thiện, rầm rộ, ồn ào... nhưng tôi lại nhận ra sự bất thường, xin được kể lại:
2/ Cuộc thăm viếng của đoàn đại biểu phường lần thứ nhất (sau khi Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương 981 gây ra biểu tình sôi sục, chấn động khắp cả nước)
Vào một buổi chiều, anh công an khu vực điện thoại báo cho tôi: “Sáng mai 9 giờ có phái đoàn trên quận đến thăm gia đình anh...”. Tôi nhận lời và phái đoàn đến thăm gia đình tôi sáng hôm sau gồm có 07 vị, không phải là phái đoàn của Quận như thông báo mà là thuộc cấp phường, có 05 vị đại diện Đảng, Đoàn thể, Mặt trận TQ, Hội CCB phường và có điều lạ là có tới 02 vị công an mặc sắc phục cùng dự. Tuy phái đoàn hùng hậu và có đầy đủ thành phần ban bệ, có cả công an mặc sắc phục như vậy mà không hiểu sao cả đoàn cứ đùn đẩy nhau, ấp úng không thốt ra được cái lý do đích thực của cuộc thăm viếng, buộc tôi phải mở lời: Thôi tôi hiểu rồi, ngoài việc các anh chị đến thăm viếng gia đình tôi thì có phải các anh chị đến đây vì đoán biết tôi có đi biểu tình chống Trung quốc, vì tôi đã tham gia ký nhiều văn bản thuộc nhóm 72 và DĐ XHDS... và gần đây, tôi vừa mới ký tên trong danh sách 42 người “kiến nghị lãnh đạo thành phố tổ chức biểu tình lên án Trung quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm chủ quyền lãnh hải VN”... có phải vậy không? Lời mở đầu của tôi làm cho không khí cuộc “thăm viếng” trở nên cởi mở. Sau đó, lần lượt, lưa thưa các câu hỏi, các lời khuyên được phái đoàn nêu ra (nêu ra cho có vì nhiệm vụ cấp trên giao) đại loại như:
- Đúng là anh đã có ký vào danh sách kiến nghị biểu tình 42 người phải không?
- Dạ, có. Tôi trả lời.
- Sao anh lại ký như vậy? Anh nghĩ xem, anh ký tên như vậy có tác dụng gì tốt không?
- Chuyện quốc gia đại sự giữa 02 nước VN - TQ vốn là láng giềng hữu nghị là việc rất nhạy cảm, TQ là nước lớn, VN ta là nước nhỏ phải tránh khiêu khích, cực đoan. Đảng, nhà nước ta từng lãnh đạo kháng chiến thắng lợi, nhất định sẽ có đủ bản lĩnh, sẽ có chủ trương khôn khéo, hãy tin và chờ đợi... không nên nóng vội làm lớn chuyện sẽ không có lợi...
- Khi lãnh đạo TP chưa có chủ trương thì anh không nên tham gia biểu tình, ký văn bản này, văn bản kia làm chi, dể bị hiểu lầm đó!
 Sau những câu hỏi và góp ý như kể trên của các vị đại diện Đảng, Đoàn thể, Mặt trận... (cả 02 vị công an từ đầu tới cuối chỉ chăm chú nghe) tôi đã chân thành cảm ơn cuộc viếng thăm thể hiện sự quan tâm và đáp lời:
“Sự việc quý anh chị đến thăm gia đình tôi trong lúc này và đặt ra một số câu hỏi làm cho tôi hiểu nổi lo về những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược đã và sắp xảy ra mà tôi tham gia. Tôi xin nói rõ và nhờ quý anh chị chuyển lời đến cấp chỉ đạo các cuộc thăm viếng này rằng: Cũng chính vì lo như quý vị, đúng ra là tôi vừa lo, vừa sợ nữa đó! Tôi lo sợ mất nước, lo sợ chánh quyền sụp đổ... nên tôi cùng rất nhiều đảng viên cộng sản yêu nước cấp tiến và các tầng lớp nhân dân yêu nước mới cùng tham gia biểu tình và ký nhiều kiến nghị, góp ý với Đảng và nhà nước để góp phần cho Đảng và nhà nước tốt hơn, hoàn thiện hơn để Đảng lãnh đạo chống xâm lược, bảo vệ tổ quốc đang lâm nguy, để Đảng còn có cơ may tiếp tục cầm quyền, lãnh đạo. Nói thật, chúng tôi rất lo sợ Đảng sẽ mất vai trò lãnh đạo và nhà nước sẽ bị sụp đổ vì quan liêu tham nhũng, thoái hóa biến chất do độc tài Đảng trị, độc quyền kinh tế và bất lực trước kẻ thù Bắc kinh xâm lược...”.
 Tôi vốn yêu Đảng và chế độ này chân thành khờ dại đến mức khi Liên Xô sụp đổ tôi đau đớn nước mắt đầm đìa vì luyến tiếc cái thành trì của CNXH, chỗ dựa niềm tin của VN và cách mạng thế giới bị sụp đổ; năm 1992 tại Đại hội Đảng TP, trong tâm trạng lo sợ Đảng và chế độ ta sụp đổ vì tham nhũng quan liêu như Liên Xô (lúc đó tôi lầm tưởng LX sụp đổ là vì tham nhũng quan liêu), tôi đã nghẹn ngào đọc tham luận với tâm trạng căm thù, khinh ghét bọn tham nhũng trong Đảng cầm quyền – Tôi đau buồn, khinh ghét bởi tôi biết rất rõ tất cả bọn tham nhũng đều là đồng chí của tôi. Vì vậy tôi đã kiến nghị sửa văn kiện Đại hội Đảng, đưa nguy cơ tham nhũng ở vị trí thứ 3 lên nguy cơ hàng đầu. Kiến nghị của tôi bị phủ định và đặt nghi vấn: Nước nào, chế độ nào mà chả có tham nhũng, tại sao tôi lại đặt vấn đề một cách nghiêm trọng như thế? Tôi có ý gì, muốn gì mà đòi đưa nguy cơ tham nhũng lên hàng đầu?
 Cũng vì cái tình yêu Đảng chân thành khờ dại dẫn đến thất vọng ê chề, nên ngày 8/3/2004 tôi đã đau buồn rơi lệ khi viết đơn xin ra khỏi Đảng với lý do ghi rõ: Vì mất niềm tin sự lãnh đạo của Đảng và vì muốn góp một tiếng chuông cảnh báo cuối cùng với Đảng (Vì Đảng và nhà nước đã ngày càng thoái hóa biến chất do độc tài chính trị, độc quyền kinh tế). Nói tóm lại, tôi tham gia biểu tình hay hưởng ứng bất cứ phong trào XHDS nào cũng chỉ vì muốn góp phần cho Đảng và nhà nước tốt hơn, vì dân vì nước hơn.
Tiếp lời tôi, vị chủ tịch Hội cựu chiến binh nói vui vui, nửa đùa nửa thật: Anh Ngãi à, xu thế phát triển luôn đi tới. Vậy thì khi Đảng có quyết định đổi mới như anh mong muốn thì anh có làm đơn xin gia nhập Đảng trở lại không? Tôi vui vẻ đáp lời ngay: Tôi sẽ nộp đơn ngay, nhưng biết đâu, lúc đó Đảng của các anh trở nên cao giá, sợ các anh sẽ không cho tôi vào! Tất cả cùng cười, cuộc thăm viếng kết thúc.
3/ Cuộc thăm viếng cấp phường lần 02
Khác với cuôc thăm viếng nhà tôi lần trước cách nay hơn 04 tháng, cuộc thăm viếng lần này với lý do là phái đoàn Đảng, đoàn thể phường đến thăm chúc mừng mẹ tôi thọ 97 tuổi, cuộc thăm viếng đã diễn ra vào 9 giờ sáng ngày thứ Bảy 11/10/2014. Đoàn khách đến thăm viếng nhà tôi lần này chỉ gồm: Tổ trưởng dân phố, phó bí thư chi bộ khu phố và chủ tịch Hội cựu chiến binh phường (số đại biểu chỉ có 03 vị, không có thành phần công an như lần trước).
 Nghe tin có phái đoàn của phường đến mừng thọ, mẹ tôi vui mừng, sai bảo con cháu chuẩn bị trà bánh trái cây để tiếp đoàn. Đúng 9 giờ phái đoàn phường tới. Sau nghi thức chúc mừng, tặng quà (02 hộp trà sâm) hỏi han chuyện ăn, ngủ, khen xã giao: Cụ bà thọ 97 tuổi mà vẫn còn minh mẫn, tai không điếc, mắt tỏ còn đọc báo được, v.v. Được khen, mẹ tôi vui thât, nhưng chưa kịp vui thì được ông chủ tịch Hội CCB phường ngập ngừng gợi ý: Hay là anh đưa cụ vào trong nghỉ cho khỏe để bọn mình còn có chuyện tâm sự với nhau. Tôi vội đưa mẹ tôi vào phòng trong, chợt dự đoán... và hơi bất ngờ.
Quả đúng như tôi dự đoán: Việc phái đoàn của phường đến mừng thọ, tặng quà cho mẹ tôi chỉ là cái cớ. Mục đích chính là đến gặp tôi, đặt vấn đề:
- Nghe nói gần đây anh lại có ký cái văn bản gì đó phải không? Ông chủ tịch Hội CCB phường ngập ngừng hỏi tôi.
- Có phải cái văn bản 61 đảng viên ký phải không anh? Tôi hỏi lại.
- Ờ, đúng rồi, sao anh ký chi vậy?
Tôi chưa kịp trả lời thì ông phó bí thư chi bộ khu phố tự giới thiệu nguyên là cán bộ ngày xưa cùng hoạt động trong phong trào sinh viên với anh Huỳnh Tấn Mẫm chen vào với lời khuyên:
- Tụi mình ai cũng yêu nước, ai cũng lo cho vận nước đang ngửa nghiêng... nhưng làm gì cũng nên cân nhắc lợi hại anh Ngãi à!
Ông tổ trưởng dân phố nguyên là trung tá An ninh vũ trang bảo vệ TWC MN tiếp lời ông phó bí thư chi bộ khu phố:
 - Đúng đó, anh Ngãi là nhà báo anh cứ viết báo góp ý đi, chứ anh ký cái này cái kia mà lại đưa lên mạng internet là bất lợi lắm.
 Ông chủ tich Hội CCB lại thêm vào:
- Dù mục đích anh tham gia ký kiến nghị xuất phát từ thiện chí góp ý xây dựng, nhưng tham gia ký kiến nghị mà lại đưa lên mạng internet, anh không sợ bị hiểu lầm và anh sẽ bị rủi ro hay sao?
 Qua những câu hỏi và lời khuyên như kể trên buộc tôi phải hiểu ra: Việc chỉ đạo thực hiện cuộc “thăm viếng và góp ý” này có lẽ không chỉ cho riêng tôi mà chắc là diễn ra đại trà, rộng khắp, có mục đích, ẩn ý!?
Vì vậy tôi đã đáp lời: Ngày xưa tôi và các anh cùng với hàng triệu người dân yêu nước đi theo Đảng làm cách mạng “chống Mỹ xâm lược cứu nước.... Khi ấy, vì yêu nước, tôi và các anh có ngại chi gian khổ, tù đày, bom rơi, đạn nổ sống - chết cận kề đâu!? Vậy thì nay trước hiểm họa mất nước bởi “thù trong, giặc ngoài” - “giặc ngoài” chính là kẻ thù đội lốt “bạn láng giềng 4 tốt, 16 chữ vàng”, “thù trong” chính là phe nhóm “4 kiên định”  đang cầm quyền, thao túng, lại cùng hội cùng thuyền, cùng ý thức hệ Mac-Lê-Mao với kẻ thù xâm lược. Tình thế như vậy, buộc chúng ta lại một lần nữa phải đứng lên góp phần cứu nước như ngày xưa. Và chính vì vậy nên tôi ký kiến nghị 61, ủng hộ lực lượng yêu nước cấp tiến trong Đảng nhằm đấu tranh đẩy lùi, tiến tới loại trừ đường lối “4 kiên định”  trong Đảng để Đảng tự chuyển hóa hòa bình thể chế chính trị từ độc tài toàn trị sang dân chủ đa nguyên để cứu nước - mà vì làm như vậy, dù cho có “bị hiểu lầm” dẫn đến phải “bị rủi ro” như các anh vừa có ý “cảnh báo”, tôi cũng đành phải chấp nhận “bị rủi ro” mà thôi!
K.L.N.  

Tác giả gửi BVN

[Ông Kha Lương Ngãi nguyên là Phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng]

Dòng tin gây bức xúc ngày 22/10(thứ tư)


Chủ tịch Quốc hội phát biểu như thế là không ổn rồi. Trong thời gian ông Nguyễn Phú Trọng làm Chủ tịch Quốc hội, tình hình biển Đông “không có gì mới”. Từ đó tới nay, giữa Trung Quốc và ĐCS Việt Nam vẫn là “đồng chí, anh em, bạn vàng, bạn tốt”, thế mà ông Hùng bảo tình hình “Biển Đông phức tạp”, nghĩa là sao? Trong khi tình cảm giữa TQ và ĐCS của ông không thay đổi, Chủ thịch QH nói thế, chẳng khác nào ông Hùng muốn vu oan cho cựu Chủ tịch Quốc hội, hoặc vu oan cho “bạn vàng, bạn tốt” Trung Quốc!
Thủ tướng: Bất ổn Biển Đông có thể tác động tiêu cực tới toàn thế giới (DT). – Biển Đông: Chủ quyền ‘viển vông’? (BBC). “Những người phản đối chính quyền trong nước thường trích lời cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ‘Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm’ để phản bác lại những thông điệp hoa mỹ của chính trị gia Việt Nam“. 







4
 (Đinh Tấn Lực)
Đó là bệ đỡ của thứ Văn hoá cúc cung: Bên trong là nô lệ thủ trưởng. Bên ngoài là nô lệ ngoại bang. Đó cũng là bệ đỡ của thứ Văn hoá Hèn (13 tướng lãnh đồng loạt sang Bắc Kinh dâng biểu xin hàng). Và thứ Văn hoá Ác (với dân oan, với người biểu tình báo động lần Bắc thuộc sau cùng)



 Trung Quốc không phải “thế lực thù địch” thì là ai đây? (Bách Việt/ Ba Sàm). “Hai là, việc người đứng đầu quân đội VN kêu gọi hai bên (VN và TQ) không để các thế lực thù địch lợi dụng tình hình Biển Đông… đã phát đi một thông điệp nhầm lẫn nguy hiểm. Cụm từ “thế lực thù địch” nếu nói trong nước hoặc tại một diễn đàn quốc tế ai muốn hiểu sao cũng được, nhưng với Bắc Kinh mà nói vậy thì chỉ có cách hiểu Mỹ hoặc nước a, b, c nào đó là thù địch, còn TQ không phải là thù địch. Nó cho thấy não trạng mơ hồ về địch/ta giống hệt câu chuyện truyền thuyết Mỵ Châu-Trọng Thủy của ngàn năm trước. Điều nguy hiểm là, từ nay quân và dân ta không biết chĩa súng vào đâu để bảo vệ chủ quyền biển đảo“.

 https://anhbasam.files.wordpress.com/2014/10/h1184.jpg
 “LS Lê Công Định viết trên facebook cá nhân của ông: ‘Ai đã ở trong tù thì đều biết, tìm chỗ giăng mùng để ngủ còn khó, nói chi đến treo cổ. Mọi buồng giam đều được thiết kế và xây dựng theo quy định chung của nhà nước nhằm ngăn ngừa hành động tự sát và trốn thoát’.





 Anh Nguyễn Vũ Trường Giang đang nằm điều trị tại bệnh viện. - Ảnh: Hoài Thương
Bao giờ công an mới tôn trọng dân? (DCCT). “Thực sự, kiêu binh ngày xưa còn ‘cậy mình có công’ với dân, với nước. Còn kiêu binh ngày nay chỉ biết ‘còn đảng còn mình’, chỉ có công sử dụng bạo lực để bảo vệ quyền lợi đảng cầm quyền, bất chấp pháp luật, bất chấp quyền lợi người dân. Để từ ‘công lao’ đó, đảng tồn tại, và ban phát bổng lộc cho họ, ‘còn đảng còn mình’ là vậy. Ngược lại, không có kiêu binh này, đảng không còn, nên đảng phải bao che, làm ngơ cho kiêu binh tác oai tác quái, ‘còn mình còn đảng’ là thế! Suy cho cùng, ‘kiêu binh ngày nay’ còn tệ hại hơn ‘kiêu binh ngày xưa’ vạn lần“.



 media
 “Chính quyền Hàn Quốc đã tạo ra một hệ thống đáng xấu hổ đã cho phép tệ nạn buôn người vì mục tiêu bóc lột và lao động khổ sai rộ nở“.



Nợ công có thể đã chạm mức giới hạn
 “Về nợ công, tình hình rất khó khăn. Nếu tính đủ các khoản nợ của NSNN thì nợ công đã có thể chạm mức giới hạn theo nghị quyết của QH (65% GDP) trong khi khả năng vay và trả nợ ngày một khó khăn“.
 Giảm gánh nợ cho quốc gia (TN). “Tình hình nợ công càng nguy hiểm hơn vì VN không chỉ vay mới để trả nợ cũ mà còn vay để tiêu dùng. Đó là chính sách vay nợ không bền vững. Nếu vay cho mục đích đầu tư sẽ sản sinh ra sản phẩm mới để đóng góp vào GDP để từ đây có tiền thuế cho trả nợ. Nhưng nếu vay tiêu dùng thì các khoản vay đó sẽ mất đi“. 
Chính phủ sẽ giảm bội chi (PLTP). Giảm bằng cách nào, không thấy chính phủ bàn tới?


Tiến sĩ Vũ Đình Ánh - Ảnh: Nguyễn Khánh
TS Vũ Đình Ánh: “Cần phải đặt mình trong vị thế của chủ nợ: tôi cho ông vay vì ông trả lãi cao, tôi cho ông vay xong thì các dự án của ông do tôi làm. Tôi bán vật liệu thiết bị cho ông và thậm chí tôi nhìn thấy trước những tài sản, tài nguyên mà nếu ông mất khả năng thanh toán thì tôi vẫn bắt được nợ“.



Tham nhũng ngày càng phức tạp, ai chịu trách nhiệm?


Tại sao chúng ta cứ mải mê với thành tích “nhất nhì thế giới” trong xuất khẩu gạo để đến nỗi tiền bán gạo không đủ tiền mua ngô? Tại sao hết nông sản này đến nông sản khác thường xuyên lâm vào cảnh bãi rác?




Hành khách xếp hàng tại quầy kiểm tra vé ở sân bay Tân Sơn Nhất, TP HCM.
Vấn đề vệ sinh không phải là chuyện đặc biệt ở sân bay mà là một vấn đề ở cả nước Việt Nam. Việt Nam muốn phát triển các dịch vụ tiêu chuẩn quốc tế thì việc nâng cao thực hiện vệ sinh ở các sân bay là rất nên cố gắng thực hiện và giải quyết
 Sân bay Nội Bài, Tân Sơn Nhất tệ nhất châu Á: Đánh giá thiếu khách quan? (DT).  – Đánh giá Nội Bài, Tân Sơn Nhất là sân bay tệ nhất, không oan (TN)


 
 “Bệnh” của du lịch Việt (SGGP)


Thương xã tắc đã trở thành hình ảnh quen thuộc gắn liền với Sài Gòn


  
 Người đẹp Việt Nam chỉ kém về ngoại hình, ngoại ngữ, khả năng ứng xử(Infonet)
Còn những "cái" khác thì không thể chê vào đâu được? Một nhận xét đầy kinh nghiệm của một ông bầu(hay Cò) sắc đẹp Việt!!!


 
Tin quốc tế

 
 THẮP HƯƠNG CHO “QUÁ KHỨ”… (Hạ Đình Nguyên)


H1
Video tường thuật trực tiếp biểu tình ở Hồng Kông ngày 21-10-2014 (HK Apple Daily)

 – HỒNG KÔNG – HÌNH ẢNH MỚI NHẤT TỐI 21/10 (FB Ngô Thị Kim Cúc).

- Chính quyền Hong Kong và sinh viên bắt đầu đối thoại (Tin Tức). – 5 bạn trẻ sinh viên đại diện cho người biểu tình Hồng Kông tiến hành đối thoại/đàm phán với 5 vị đại diện cho chính quyền (FB Nguyễn Chí Tuyến). - HỒNG KÔNG UPDATE: CUỘC ĐÀM PHÁN GIỮA CHÍNH PHỦ VÀ CÁC SINH VIÊN (FB Lê Quốc Tuấn). “Sinh viên Lester Shum phát biểu, cho đến lúc này anh vẫn còn giận và thất vọng. Quý vị tiếp tục bảo chúng tôi hãy cam chịu thay vì tìm cách giải quyết. ‘Tại sao bao nhiêu sinh viên học sinh phải xuống đường, tại sao họ sẵn sàng để bị còng tay, bắt giữ, chịu hồ sơ tội phạm và sẵn sang để ngồi tù. Tại sao bao nhiêu người sẵn sàng ngủ trên đường phố và hứng hơi cay. Tại sao chính phủ không chân thành cản đảm giải quyết khủng hoảng này?‘.” Ảnh: từ trái qua phải: Alex Chow, Eason Chung, Lester Shum, Yvonne Leung, Nathan Law. =>




* RFA: + Sáng 21-10-2014; + Tối 21-10-2014

* RFI: 21-10-2014
* Video RFA: + Bản tin video sáng 21-10-2014; + Những con số trong tuần 21-10-2014


 Bài hát trong tháng



 

 

 

Liên tục cập nhật trong ngày